Xuất Dương Thần [C]

Chương 160: Hắn có bệnh, ngươi cũng có bệnh



Hoàn cảnh này, không chỉ đầu lĩnh nhạy cảm, ta cũng cực kỳ mẫn cảm.

Ta liếc xéo cánh cửa sắt trượt, khóe mắt lại giật liên hồi.

Sau song sắt, bóng người đứng thẳng.

Cô ta mặc chiếc quần trắng rộng thùng thình, áo cũng thùng thình, như bộ đồ ngủ kiểu cũ.

Bọng mắt xệ xuống, tóc rối tung, đôi mắt đục ngầu trừng trừng nhìn ta và đầu lĩnh.

Gương mặt nhọn hoắt, đôi tai to vểnh.

Nhìn đã thấy khó gần, hơn nữa còn có cảm giác lúc nào cũng rình rập để nghe lén.

Đây chính là con quỷ đêm đó ư?

Trước đó ầm ĩ thế mà, dù ta chưa kịp lên tiếng, cô ta vẫn bị thu hút bước ra.

Chỉ là, cô ta không bước qua cửa sắt.

Cánh cửa ấy như một ranh giới, chỉ cần chúng ta không vào trong, sẽ không động chạm đến cô ta.

Ta cùng đầu lĩnh bước nhanh, rời khỏi phạm vi tòa nhà ba tầng, tiến về phía tòa lớn.

Ta càng cảnh giác.

Dù sao, càng gần tòa lớn, khả năng gặp thêm quỷ càng cao, thậm chí bị Ngụy Hữu Minh phát hiện.

Cúi nhìn Lão Công, ta bóp vỡ vết thương đầu ngón tay, quét một đường máu lên miệng hắn.

Vốn dĩ Lão Công còn bộ dạng hoảng hốt.

Máu vừa chạm, hắn liếm mép, nỗi sợ trên mặt dần tan.

– Tìm nơi ta đang ở, đồng thời tránh xa Ngụy Hữu Minh.

Ta không hỏi Lão Công đã cảm nhận được gì, chỉ hỏi những điều then chốt nhất.

Máu vừa nuôi quỷ, bổ trợ cho chúng, lại là thứ thuộc về ta, giúp Lão Công định vị.

Nhưng hắn chưa trả lời ngay, chỉ chòng chọc ta, con ngươi lăn tứ tung.

– Con quỷ Hoàng Dạ này tìm được hồn ngươi? Còn biết nơi giam Hai Mươi Tám Ngục Tù? – Đầu lĩnh nhịn không nổi, thấp giọng hỏi.

Chúng ta không dừng bước, đã sát tường tòa lớn; đầu lĩnh dựa vách tiến về trước, ta đi sát theo.

– Lão Công phải ăn vật chất thực tế mới tìm được người liên quan; trên người ngươi không có thứ gì cho hắn ăn, nên hắn bó tay.

Vừa dứt lời, Lão Công bất ngờ nhìn chằm chằm đầu lĩnh, liếm mép, lẩm bẩm:

– Có thể ăn.

Ta lập tức hiểu: Lão Công định gặm một miếng hồn?

Mặt mập đầu lĩnh giật mạnh, thịt má rung lên.

– Hồn mà ăn thì khốn! Đã từng bị đánh tan một lần, lại mất thêm phần nữa thì chẳng còn đường về.

Hắn trực tiếp từ chối “đề nghị” của Lão Công.

Ngay sau đó, Lão Công nghiêng đầu nhìn ta; ánh mắt hắn kỳ lạ, như đã nhìn thấu điều gì đó.

Ta bỗng thấy bất an.

Lão Công khẽ cất tiếng:

– Gia, ngươi đang trốn, hắn đang ngủ.

“Ta” đang trốn?

Hiển nhiên đang nói đến luồng hồn kia của ta!

Ngụy Hữu Minh lại đang ngủ?

Thi thể biết ẩn núp, quỷ cũng biết nghỉ ngơi; ví như quỷ báo oán ở Kỳ Gia Trấn không phải lúc nào cũng thức.

Lão Công im bặt, nghiêng đầu, dường như tiếp tục cảm nhận.

Ta hít sâu, cố trấn tĩnh, rồi nhìn mặt mập đầu lĩnh:

– Đầu lĩnh, ngươi hiểu rõ tòa nhà này chứ? Chúng ta đi đâu?

– Không hiểu, chưa từng bước vào. – Hắn liếc Lão Công, khóe mắt giật, đáp.

Ta sững sờ, bước chân khựng lại.

– Ngươi gây động tĩnh lớn, đã dính phải tà thiết sát, hắn nhất định đuổi theo, còn kéo cả quỷ đêm ra. Giờ chúng chưa gây chuyện chỉ vì chưa phát hiện chúng ta; đứng ở khoảng sân kia, chẳng bao lâu sẽ bị nhìn thấy. – Đầu lĩnh cũng dừng lại; chỗ này gần góc tòa nhà, hắn liếc về phía sân trống sau cửa hông.

Không thể phủ nhận, lời hắn đúng.

Hắn tiếp:

– Vì không thể ở lại đó, chi bằng đi về phía trước; ngươi không nói vừa có rất nhiều người tiến vào sao?

Ta gật đầu, mới hiểu vừa rồi mình bị moi thông tin.

Luồng hồn này của hắn chẳng biết gì, chỉ vì ta kể có bao nhiêu người vào, hắn mới biết.

Đầu lĩnh nói tiếp:

– Thay vì chờ nước đục thả câu, không bằng vào trong tòa nhà. Gặp người phe ta hay đạo sĩ cũng được, an toàn hơn nhiều; hơn nữa giờ đã xác định được vị trí Ngụy Hữu Minh, độ an toàn càng cao!

Ta hít sâu, đúng là hắn nói có lý.

– Đi? – Đầu lĩnh hỏi.

Ta bước lên trước một bước, đi trước đầu lĩnh.

Khuôn mặt mập của hắn khẽ run, trong mắt hiện vẻ khó nói.

Ta nghĩ đơn giản:

Đầu lĩnh bản thể rất mạnh, nhưng hiện tại chỉ là một luồng hồn.

Luồng hồn này ngoài đầu óc lanh lợi, chẳng có bản lĩnh gì; để hắn đi trước, nếu có biến, bị nuốt mất thì sao?

Lão Công chỉ cần gặm một phần hồn đã tìm được bản thể, mà đầu lĩnh còn không đồng ý; nếu mất trọn, ảnh hưởng còn lớn hơn!

Hợp tác phải có thái độ hợp tác, ví như lúc này phải bảo toàn cho nhau.

Chớp mắt, chúng ta đã tới mặt chính tòa nhà.

Có thể thấy cửa sổ, thấy cả song sắt bên trong, nhưng chưa thấy cửa đi.

Đi thêm hai phút mới tới cổng chính.

Hai cánh cửa sát tường, lối vào rất rộng, nhưng đen ngòm, gió rít lên nghe như khóc.

Ta lại thấy bất ổn.

Yên lặng…

Nơi này yên đến đáng sợ.

Lẽ ra đã có rất đông người vào; đám hạ cửu lưu của Hậu Tứ hành sự âm thầm, còn đạo sĩ như Trương Húc thì cứng rắn, nói không chứ không động thủ.

Sao bọn họ chẳng gây động tĩnh gì?

Đã khá lâu, ngay cả ta cẩn thận cũng liên tiếp gặp một quỷ một thiết.

Nhiều người như vậy mà chẳng gặp nguy hiểm?

Chỉ có hai khả năng: hoặc họ vừa gặp nguy đã bị xử; hoặc may đến không ngờ…

Nhưng cả hai đều không thể xảy ra…

– Gia, ngươi ở tầng trên cùng, hắn ở tầng ba. – Lão Công bất thình lình lên tiếng.

Ta thở gấp.

Đầu lĩnh nheo mắt, thấp giọng:

– Tìm luồng hồn của ngươi đã; nếu gặp người cùng phe, họ nhất định sẽ tụ họp.

Ta gật đầu, đúng lý.

Một trước một sau, chúng ta bước vào lối cổng.

Chẳng mấy chốc đã tới cầu thang.

Nơi đây hình chữ thập: hai cánh cửa sắt khóa chặt bên trái – phải; phía trước là cầu thang, sau lưng là lối cổng.

Đầu lĩnh lầm bầm:

– Chưa từng thấy bệnh viện tâm thần nào cẩn mật thế này; ai mà sống lâu trong này cũng phát điên!

Lão Công ngoái đầu, ngước nhìn đầu lĩnh, bất chợt cười:

– Hắn thật sự có bệnh, còn ngươi cũng có bệnh.