Nhìn Từ Linh Uyển vốn đang đầy oán hận với đời bỗng nhiên cười lớn, Từ Linh Duyệt bỗng cảm thấy vô ngữ.
“Từ Linh Uyển, đã khó khăn lắm mới gặp nhau, món nợ trước đây cũng nên thanh toán cho sòng phẳng rồi."
Từ Linh Duyệt không quan tâm nàng ta đang tưởng tượng ra cái gì, dù sao nàng cũng chẳng bao giờ hiểu được mạch não của nàng ta, cũng không muốn hiểu, một kẻ vì đạt được mục đích ngay cả người thân cũng có thể hy sinh, thì có gì đáng để tìm hiểu.
Việc của nàng còn nhiều lắm, giải quyết sớm mấy chuyện r-ác r-ưởi này, nàng còn con đường xa hơn phải đi, ai có thời gian mãi hao phí với một con bọ hôi thối.
Câu nói này cũng rất hợp ý Từ Linh Uyển, đã người đàn ông kia không muốn ra tay, mình g-iết Từ Linh Duyệt dễ như trở bàn tay, nên cũng không che giấu gì nữa.
“Được thôi, ta cũng muốn tính sổ với ngươi đây.
Từ Linh Duyệt, ngươi nói xem tại sao ngươi lại có số tốt thế hả?
Nhìn ngươi xem, Ngũ linh căn là phế linh căn, vậy mà cũng thuận lợi đến được Kim Đan trung kỳ, muốn gì có nấy, người nhà đều chiều chuộng ngươi, tông môn lại có bao nhiêu thân truyền đệ t.ử che chở cho ngươi, con đường tu tiên lại thuận lợi như vậy, còn ta thì sao?
Ta phí hết tâm cơ, tính toán cơ quan, vì phi thăng cái gì cũng có thể trả giá, đến cuối cùng lại chẳng nhận được gì.
Giá như không có ngươi thì tốt biết bao, tông tộc sẽ chú ý đến sự xuất sắc của ta, tông môn cũng sẽ không truy sát ta, nếu không có ngươi, làm sao ta lại rơi vào tình cảnh này?
Tất cả đều là tại ngươi, tại ngươi cướp đoạt hết mọi thứ của ta, mà ta chỉ có thể trở thành lô đỉnh của đàn ông, thậm chí bị đưa đi đưa lại như một món đồ.
Đừng nói là phi thăng, ngay cả tu luyện cũng cực kỳ gian nan, chỉ có thể trở thành công cụ tu luyện của đàn ông, ngày ngày chờ ch-ết, mà ngươi thì sao?
Ngươi đang ở đâu?
Ngươi đang tận hưởng sự chú ý của mọi người, sự kính ngưỡng của vạn người, cao ngạo phi thăng thượng giới, chỉ để lại mình ta, không cam lòng ch-ết đi.
Bây giờ ta đã trở lại, ban đầu ta nghĩ đây là ông trời thương hại ta, cho ta cơ hội, nhưng cuối cùng thì sao?
Ta lại đi vào vết xe đổ của kiếp trước, vốn dĩ ta cũng không muốn g-iết ngươi, nhưng ông trời không cho phép, chỉ cần Từ Linh Duyệt ngươi còn tồn tại một ngày, thì không có đường sống cho ta.
Cho nên hôm nay ta muốn ngươi ch-ết, muốn ngươi hồn phi phách tán, v-ĩnh vi-ễn không được siêu sinh, để ngươi không còn ngăn cản được ta nữa."
Từ Linh Uyển càng nghĩ càng không cam lòng, càng nghĩ càng cảm thấy ghen tị, tức giận, không thể đè nén nổi sự thôi thúc muốn g-iết ch-ết Từ Linh Duyệt, mắt đỏ ngầu nhìn nàng, tế ra bảo kiếm lao tới.
Hiên Viên Diệp giật giật khóe mắt, không phải vì sợ Từ Linh Duyệt gặp nguy hiểm, hắn có lòng tin với nàng, chỉ là vốn đã biết sự khác biệt của nàng, bây giờ từ tiếng gầm thét xé lòng của Từ Linh Uyển cũng nghe ra được không ít thông tin, xâu chuỗi lại, có những chuyện không hiểu rõ cũng đã hơi hiểu ra, nhưng lại cảm thấy có chỗ nào đó không giống, chỉ là mỗi người đều có bí mật của riêng mình, Từ Linh Duyệt không muốn nói, hắn cũng không miễn cưỡng, hơn nữa bây giờ cũng không phải lúc nói những chuyện này.
Từ Linh Duyệt trong lòng cũng nhảy dựng, tất nhiên không phải sợ thế công của Từ Linh Uyển, chỉ là thấy nàng ta đây là nhập ma rồi, có chút ngạc nhiên nhiều hơn là hiểu rõ, căn bản không kịp nghĩ lời này của Từ Linh Uyển sẽ gây ra cú sốc lớn thế nào cho Hiên Viên Diệp.
Chỉ có thể nhanh ch.óng tế ra Quy Nhất Kiếm, đỡ lấy chiêu thức của Từ Linh Uyển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Từ Linh Uyển vì tu luyện mị công, thân pháp có vẻ như liễu yếu đào tơ, nhưng lại ngầm ẩn sát cơ, công pháp của Từ Linh Duyệt cộng thêm Ngũ Hành Kiếm Quyết của Hiên Viên Diệp lại là kiếm kiếm tấn công vào chỗ hiểm, không có chút hoa chiêu thừa thãi nào, sạch sẽ, sắc bén, cộng thêm tu vi của Từ Linh Duyệt cao hơn Từ Linh Uyển rất nhiều, cho nên không đấu được mấy chiêu Từ Linh Uyển đã nhanh ch.óng bại dưới chân Từ Linh Duyệt.
Nhìn mũi kiếm trước mắt, Từ Linh Uyển đầy sự không cam lòng và không thể tin nổi.
“Tại sao, tại sao, chỉ với tu vi Kim Đan trung kỳ của ngươi, sao có thể thắng được ta?"
Từ Linh Uyển cảm thấy thế giới này điên rồi, tại sao lại đối xử với nàng như vậy, nàng vì nâng cao thực lực, cái gì cũng có thể hy sinh, bây giờ nàng lại đ-ánh không lại một Từ Linh Duyệt Kim Đan trung kỳ, điều này sao có thể, chẳng lẽ ông trời để nàng trọng sinh chính là để hành hạ nàng thêm một lần nữa?
Nàng rốt cuộc đã làm sai điều gì?
Sự điên cuồng trong đáy mắt Từ Linh Uyển ngày càng rõ rệt, linh khí quanh thân cũng nhanh ch.óng d.a.o động, khiến Từ Linh Duyệt nhìn nàng lập tức nhận ra, nàng ta đây là muốn tự bạo Kim Đan, cùng ch-ết với nàng.
Mặc dù sớm biết nàng ta nhập ma tu, tu luyện không phải công pháp chính đạo gì, không ngờ ngay cả tâm ma của nàng ta cũng nghiêm trọng đến thế, thấy đ-ánh không lại nàng, vậy mà lại nghĩ đến phương pháp ngọc đ-á cùng tan, thật là điên rồi.
Quả nhiên mà, có những người trọng sinh rồi vẫn sống không ra hồn, rõ ràng là cơ hội tốt, được ông trời tôi luyện, sao lại rơi vào kết cục như thế này, có thời gian đi ghen tị, trách móc người khác, không bằng đi phản tỉnh bản thân thật tốt, đường đều là do mình đi, có thể trách ai đây.
Động tác dưới tay Từ Linh Duyệt không hề do dự, thu hồi Quy Nhất, Thánh Liên ở ấn đường lóe lên ánh bạc, trực tiếp hướng về phía đan điền của nàng ta, giống như đối xử với Ma Vương trước đó.
Trong nháy mắt, ma khí mà Từ Linh Uyển tích tụ liền tan rã, không thể tích tụ nổi nữa.
Nếu không phải vì Từ Linh Uyển tu luyện ma công, linh khí trong c-ơ th-ể đều chuyển hóa thành ma khí, nàng cũng không thể giải quyết nhanh như vậy, có lẽ trong một lần uống một lần ăn đều là định số.
Nhưng Từ Linh Uyển không nghĩ như vậy, đây là điều nàng chưa từng nghĩ tới, vào giờ phút này toàn thân nàng có chút sụp đổ, “Sao lại như vậy, tại sao lại như vậy, rõ ràng tu vi của ta cao hơn, tại sao, tại sao chứ."
Nhìn Từ Linh Uyển dần héo mòn dưới đất sau tiếng gầm thét, Từ Linh Duyệt không nói gì, nhưng cũng không ngại để nàng ch-ết một cách minh bạch.
Nàng từng bước tiến về phía Từ Linh Uyển, mỗi bước đi tu vi đẳng cấp lại tăng lên một bậc, mà sự mơ hồ trong mắt Từ Linh Uyển cũng dần dần biến thành kinh sợ, mỗi khi Từ Linh Duyệt nâng cấp tu vi, nỗi sợ hãi trong lòng nàng ta lại tăng lên một phần, cho đến khi tu vi cảnh giới của Từ Linh Duyệt dừng lại ở thực lực chân thật của nàng, Nguyên Anh hậu kỳ, sự kinh sợ và khó tin trong mắt Từ Linh Uyển gần như có thể hóa thành thực chất.
Dường như nghĩ đến điều gì, Từ Linh Uyển bắt đầu cười điên cuồng:
“Ha ha ha...... ha ha ha...... ha ha ha......
Hóa ra là vậy, hóa ra là vậy, cái gì ông trời thương hại, cái gì Thiên Giáng Thần Nữ, đều là đ-ánh rắm, đây chẳng qua chỉ là trò đùa của ông trời mà thôi, hóa ra từ đầu đến cuối ta chẳng là gì cả, ha ha ha......
Thật không cam lòng mà, tại sao, tại sao, đều là con gái Từ gia, vận mệnh tại sao lại bất công như thế?
Đã sinh ra Từ Linh Duyệt ngươi tại sao lại sinh ra ta, tại sao lại để ta mang theo ký ức trọng sinh, tại sao lại đối xử với ta như vậy, tại sao chứ.......
“