Sau khi đến phương Bắc, người mà Khương Bảo Châu không yên lòng nhất ở trong kinh thành chính là tỷ muội tốt của mình. Nàng biết, tình cảnh Tiểu Điệp cũng không tốt.
Vì tiễn nàng đoạn đường cuối cùng, Tiểu Điệp còn bị mẹ cả hung hăng đánh cho một trận.
"Bảo Châu, ta..."
Tiểu Điệp nghẹn ngào, trong lúc nhất thời nói không nên lời.
"Phương bắc không thể so với kinh thành, mùa xuân tháng ba còn lạnh."
Khương Bảo Châu vẫy tay với Nguyễn Miên Miên cùng đại tẩu Giả Minh Nguyệt, sau đó cứ thể đưa Tiểu Điệp về phòng.
Hai tỷ muội có vài chuyện cần tâm sự.
Nhìn biểu tình của Tiểu Điệp, không giống như là đi theo người nhà đến phương Bắc.
"Tỷ hãy nói thật với ta, rốt cuộc có chuyện gì?"
Tuy rằng Tiểu Điệp là thứ nữ, nhưng cũng là thiên kim nhà quan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Nàng tới bắc địa, bên người ngay cả một nha hoàn đều không có, rất kỳ quái.
"Sao trên tay tỷ lại có vết thương?"
Khương Bảo Châu suýt chút nữa đã khóc thành tiếng, tỷ muội tốt phải chịu tủi thân, những tủi thân này còn khổ sở hơn nhiều so với nàng. "Bảo Châu, ta có thể đến đây nhờ cậy muội được không?"
Tiểu Điệp dùng khăn lau nước mắt, hiện giờ nàng là người không có nhà để về.
"Ta nguyện ý làm nha hoàn cho muội."
Cảm giác không còn người thân và hoàn cảnh xa lạ làm Tiểu Điệp cảm thấy rất tuyệt vọng.
Nếu không phải Đại Phi khuyên nàng là Khương Bảo Châu rất nhớ mong người tỷ muội là nàng thì dù thế nào Tiểu Điệp cũng sẽ không tới phương Bắc.
"Tỷ đang nói lời ngốc nghếch gì vậy?"
Khương Bảo Châu dùng khăn lau nước mắt giúp Tiểu Điệp.
Sau một lúc lâu, Tiểu Điệp mới ngừng khóc thút thít.
"Ta là được Đại Phi đào ra ở bãi tha ma."
Một câu của Tiểu Điệp làm Khương Bảo Châu kinh ngạc tới rớt cắm.
"Rốt cuộc có chuyện gì vậy?"
Khương Bảo Châu hoàn toàn không biết tin tức gì ở kinh thành.
"Lúc trước muội có nhờ một vị đại nhân tặng đồ cho ta, ta đều nhận được."
Tiểu Điệp hít hít cái mũi, nàng không tính là quá thất bại.
"Là do đồ vật mà muội gửi đã gây ra tai họa cho tỷ sao?"
Khương Bảo Châu tặng một cái vòng tay vàng cho Tiểu Điệp, cũng khá đáng giá.
Còn lại thì đều là những món đồ không đáng giá.
"Không, không phải."
Điệp sợ bị đích tỷ phát hiện rồi sẽ cướp mất đồ mà Khương Bảo Châu đưa nên nàng đã giấu đi hết.
"Là do lúc ăn tết."
Tiểu Điệp cảm thấy rất tủi nhục.
Nhưng mà đối mặt với người tỷ muội tốt thì nàng vẫn nói ra.
"Đích tỷ đã đính hôn, nhà trai tới cửa tặng lễ năm mới."
Vị công tử kia là một củ cải hoa tâm thích ăn cỏ gần hang, những nha hoàn bên người đều không buông tha.
Sau khi nhìn thấy Tiểu Điệp hắn liền trêu ghẹo không ngừng.
"Bị đích tỷ phát hiện ra, ta đã giải thích, nhưng mà..."
Vị công tử kia lại nói là do Tiểu Điệp cố ý quyến rũ hắn!
Tiểu Điệp giải thích mỏi mồm cũng không làm nên chuyện.