Khương Bảo Châu chờ mãi chờ mãi, không thấy động tác của Văn Thị. "Quyển sách nhỏ gì?"
Văn Thị nhớ ra, lúc này mới mặt đỏ nói: "Cái này có gì phải dạy dỗ?"
Bà nhớ rõ trong không gian của Khương Bảo Châu, có không ít tranh minh họa đầy lộ liễu.
Văn Thị nhìn cũng thấy đỏ mặt.
Bà đã không có gì có thể dạy cho nữ nhi.
"Dù sao, con cứ nghe theo Thẩm đại nhân, hắn cũng sẽ không hại con."
Văn Thị rất tin tưởng Thẩm Hoài Dung.
Một đêm này, Khương Bảo Châu tỉnh tỉnh ngủ ngủ, từ đầu đến cuối đều không yên ổn.
"Bảo Châu, rời giường thôi."
Trời chưa sáng, hạ nhân của Khương phủ đã sớm tỉnh dậy.
Hạ nhân trang trí phủ đệ, giăng đèn kết hoa, hết sức vui mừng.
Hỉ nương đã có mặt từ sớm để trang điểm cho Khương Bảo Châu.
Tất cả son phấn được sử dụng đều là hàng hoá trong cửa hàng của Khương Bảo Châu.
Khương Bảo Châu thay hỉ phục đỏ thẫm, ngồi ở trước bàn trang điểm, chờ hỉ nương trang điểm.
"Làn da của Khương tiểu thư thật tốt, dường như không cần trang điểm thêm cái gì."
Hỉ nương được cái phong bao đỏ thẫm, lời hay cứ như không cần tiền mà tuôn trào ra ngoài: "Thẩm đại nhân thật là có phúc khí, lại có được tân nương tử xinh đẹp như vậy."
"Một chải chải đến cùng, hai chải chải đến đuôi, ba chải chải đến đầu bạc răng long"
Hỉ bà chải đầu cho Khương Bảo Châu, mang theo vui mừng mà nhắc mãi.