Vẻ mặt kiêu căng ngạo mạn của nữ t.ử kia trong nháy mắt bỗng trắng bệch như tờ giấy.
"Ngươi dựa vào cái gì mà đ.á.n.h ta? Trước mắt bao người, ngươi chớ có ỷ thế h.i.ế.p người, ta..."
Nàng ta chưa kịp nói hết câu, đã bị hộ tống tùy tùng thẳng tay giáng một gậy vào ngay khoeo chân.
Một tiếng "bịch" vang lên, nàng ta liền quỳ rạp trước kiệu mềm, ngay dưới chân ta.
Lý ma ma vén rèm kiệu lên, để ta nhìn rõ khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng vì vừa nhục nhã vừa đau đớn kia.
Khi bốn mắt nhìn nhau, đồng t.ử của nàng ta run lên:
"Ngươi dám đ.á.n.h ta, không sợ Hoài Dữ sẽ hưu ngươi sao? Ta chính là..."
Lời đe dọa ta vẫn chưa kịp dứt.
Chát!
Phiến trúc đầu tiên đã hung hăng giáng xuống khuôn mặt đang nói liến thoắng không ngừng kia.
Phiến trúc rộng hai ngón tay hạ xuống phát ra tiếng giòn giã, đ.á.n.h vào làn môi đỏ hồng mọng nước, lập tức sưng vù, nhô lên, cái miệng lanh lợi ấy thoạt nhìn chẳng khác nào khúc lạp xưởng treo cao ngày Tết.
Nàng ta đau đớn khôn cùng.
Đôi mắt đào hoa đã ngân ngấn nước mắt.
Lý ma ma nhếch môi nở nụ cười giễu cợt đầy châm biếm, nghiêm giọng quát lớn:
"Từng đứa một chưa ăn cơm hay sao? Đánh bằng phiến trúc mà cũng không ra lực, muốn bị tống cổ ra trang trại nuôi heo có phải không?"
Đôi mắt đào hoa của nữ t.ử kia trợn tròn.
Chát!
Một phiến trúc nữa giáng xuống, đặc biệt dùng lực.
Trên bờ môi run rẩy đã rướm ra những tơ m.á.u sưng tấy.
Sự kiêu ngạo mà nàng ta vốn dùng để thượng đẳng, lấn lướt những kẻ tàn dư phong kiến như chúng ta, bỗng chốc nứt ra một vết rạn lớn.
Ngay cả cái vẻ quật cường không chịu khuất phục trên khóe miệng, cùng hình tượng xương cốt cứng cỏi trăm gấp không gãy kia, cũng chẳng thể duy trì nổi nữa.
Trong lúc thét lên t.h.ả.m thiết, nàng ta rốt cuộc cũng mơ hồ không rõ mà mở miệng cầu xin kẻ cổ hủ phong kiến này:
"Đừng đ.á.n.h nữa, đau quá. Đánh nữa là hủy dung mất."
"Hừ, giờ mới biết sai sao? Muộn rồi!"
Lý ma ma giễu cợt nói.
"Sỉ nhục mệnh phụ triều đình, theo luật đáng bị phạt một trăm trượng. Phu nhân nhân từ, ban cho ngươi ba mươi phiến trúc đã là khoan dung lắm rồi. Ân tình ngày hôm nay của phu nhân, ngươi nên khắc cốt ghi tâm."
Chát!
Lại một phiến trúc nữa hạ xuống.
Cái miệng lanh lợi từng ở trước mặt người đời thao thao bất tuyệt, chỉ trích nữ t.ử hậu trạch vô năng vô dụng kia, giờ đây đã đầm đìa m.á.u tươi.
Trong tiếng la hét t.h.ả.m thiết liên hồi, nước mắt hòa lẫn với m.á.u, chảy ròng ròng ướt đẫm cả vạt áo.
Nhật Nguyệt
Ta nhìn mà cảm thấy tẻ nhạt vô vị.
Khẽ khép hờ đôi mắt, ta tựa vào chiếc gối mềm thêu chỉ vàng, nhắm mắt dưỡng thần.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Bên ngoài tuyết bay đầy trời, lạnh đến mức khiến Hướng Đồ Nam run cầm cập.
Nhưng trong chiếc kiệu mềm, lò sưởi lại cháy rất vượng, ấm áp như tiết trời ngày xuân.
Sau một tuần hương, Lý ma ma vén rèm xe lên:
"Ả ngất rồi."
Ta gật đầu, mở mắt ra.
Vừa vặn nhìn thấy Hướng Đồ Nam mặt sưng như đầu heo, không còn ra hình thù gì nữa.
Nàng ta bị ấn quỳ trên nền tuyết, đôi đầu gối bị nước tuyết lẫn bùn đất thấm đẫm, khắp người toàn là vết bẩn nhuốc nha.
Tuyết rơi xối xả như lông ngỗng trút xuống, nện vào khuôn mặt từng hống hách kiêu ngạo ấy, khiến nàng ta trông vô cùng chật vật.
Cái gọi là bình đẳng đại nghĩa mà nàng ta thường treo đầu môi, chẳng thể cứu nổi nàng ta.
Ta khẽ cử động thân mình, hộ tống tùy tùng hiểu ý liền kéo nữ t.ử ấy đến trước mặt ta.
Một đường bùn đất hòa lẫn với tuyết bị đầu gối nàng ta vạch thành hai vệt dài.
Hướng Đồ Nam thoi thóp thở, trên mặt đầy vẻ ngơ ngác lẫn mịt mờ.
Ta cúi người xuống, nói cho nàng ta hiểu:
"Nữ t.ử xuyên không mà thôi, ngươi không phải kẻ đầu tiên. Nhưng kẻ không hiểu luật pháp, chẳng biết tôn ti, tự dẫn xác đến cửa cầu xin ăn đòn thì ngươi đúng là kẻ đầu tiên đấy."
Rèm xe hạ xuống, ta lạnh lùng buông một câu ra lệnh:
"Ném ả ra bên lề đường quỳ ở đó, để người qua kẻ lại nhìn cho rõ, thứ không biết lễ nghĩa phép tắc thì sẽ có kết cục thế nào."
Bánh xe kêu lên một tiếng chuyển động.
Một màn kịch tự chuốc lấy nhục nhã cứ thế bị bỏ lại phía sau.
Sau khi về phủ, ta cầm cuốn sách, ngồi trong thư phòng bầu bạn với đôi nam nữ nhi đọc sách viết chữ.
Ma ma đẩy cửa bước vào, ghé sát tai ta khẽ nói:
"Hầu gia đã bế nữ t.ử kia đi rồi, sắp xếp cho ả ở một viện t.ử phía nam thành."
Hầu gia trong miệng ma ma chính là Tạ Hoài Dữ, phu quân tướng kính như tân gần mười năm qua của ta.
Hắn là kẻ trọng thể diện, tôn thờ tôn ti trật tự, ghét nhất là những chuyện ngoài ý muốn và sự ngạo mạn vô lễ.
Nhưng nữ t.ử xuyên không Hướng Đồ Nam kia lại là một ngoại lệ.
Hướng Đồ Nam từng đốt pháo hoa rực rỡ khắp thành, công khai tuyên bố muốn công lược vị Hầu gia lạnh lùng Tạ Hoài Dữ, đẩy hắn lên đầu sóng ngọn gió, trở thành đề tài bàn tán, trêu chọc của thiên hạ;
nàng ta cũng từng đột ngột chặn đường đi triều của Tạ Hoài Dữ, thẳng tay giật phăng quan mũ của hắn, ép Tạ Hoài Dữ phải cưỡi ngựa đuổi theo, hai người cùng nhau chạy đến tận vùng ngoại ô du xuân suốt cả ngày trời, khiến Tạ Hoài Dữ bị Bệ hạ quở trách nửa canh giờ;
nàng ta lại càng từng lấy danh nghĩa của Tạ Hoài Dữ để cưỡng đoạt cửa tiệm sinh kế ba đời của người khác làm nơi bán đá bào, sau đó ném lại một bọc bạc vụn xem như xong chuyện, khiến Hầu phủ bị người ta kiện lên công đường, mất hết cả thể diện.
Lần nào nàng ta cũng liên lụy khiến Tạ Hoài Dữ phải chịu khiển trách và chỉ trích, điều nào cũng phạm vào đại kỵ và nghịch lân của hắn, thế mà nàng ta lại trở thành vết chu sa trên đầu quả tim của Tạ Hoài Dữ.
Chuyện phong hoa tuyết nguyệt của nam nhân, thế tục xem như trò cười, ta cũng chẳng buồn tính toán.
Dẫu sao trong Hầu phủ này, thê thiếp đầy một viện, có đứa nào mà không được ta thu xếp ổn thỏa đâu?
Hắn cứ việc tận hưởng phong lưu của hắn, còn ta nắm giữ quyền bính của Hầu phủ trong tay ta.
Ai làm việc nấy, không ai can thiệp ai, thế là bình an vô sự.
Cho đến tháng trước, ta đưa hai con đến hộ lý tự cầu phúc.