Chu Hàn đi hỏi giúp Khương Lê, lúc quay về nói rằng ông Lương không muốn tiếp khách, bảo cô về đi, còn khuyên thêm: "Tâm trạng ông Lương lúc này không tốt đâu, gặp cô cũng chỉ tổ rước bực vào thân."
Nhưng mà ông Lương nổi giận chuyện gì cơ chứ?
Trong nguyên tác, ông Lương không hề bị thương. Khương Lê ngẫm lại những điểm khác biệt so với truyện: lần này vụ án đe dọa do Đội trưởng Tần phụ trách, anh là một nhân vật chưa từng được nhắc đến trong nguyên tác. Hơn nữa, đêm qua cô lại mơ thấy hiện trường vụ án. Trong mơ, Đội trưởng Tần xảy ra tranh chấp với ông Lương, rồi ngã từ trên sân thượng của một tòa nhà bỏ hoang xuống mà c.h.ế.t.
Nay ông Lương đã nhập viện, Đội trưởng Tần lại càng phải ở lại bệnh viện để bảo vệ ông ta. Điều này hoàn toàn khớp với điều kiện xảy ra vụ án trong giấc mơ.
Khương Lê đi loanh quanh trong bệnh viện, quả nhiên tìm thấy một tòa nhà bỏ hoang có ngoại hình y hệt trong mơ. Những mảng tường bong tróc phủ đầy cây dây leo vốn đã khô héo nhiều vào mùa này, các chi tiết đều trùng khớp, chứng tỏ sự việc sắp xảy ra chỉ trong vài ngày tới.
Lavie
Cô trèo lên sân thượng nhìn xuống, cảnh vật bên dưới cũng giống hệt trong mơ. Khương Lê bắt đầu hoảng hốt. Trong mơ trời đổ mưa, Đội trưởng Tần ngã sấp mặt xuống đất, m.á.u thịt be bét, nhưng nhìn bóng lưng cô vẫn nhận ra đó là anh.
Thật kỳ lạ, tại sao cô lại mơ thấy hiện trường vụ án của Đội trưởng Tần? Cô tự hỏi, liệu có phải vì Đội trưởng Tần là nhân vật đột ngột xuất hiện thêm, nên từ trường của nguyên tác muốn "xóa sổ" anh để sửa lỗi không?
Nhưng đây đều là những con người bằng xương bằng thịt, dựa vào đâu mà định đoạt cuộc đời họ? Chẳng lẽ cái c.h.ế.t của Tần Triều vẫn chưa đủ sao?
Khương Lê đang suy nghĩ m.ô.n.g lung thì phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói, dường như sợ cô sẩy chân ngã xuống nên nhắc nhở: "Đừng căng thẳng, lùi lại từ từ thôi."
Khương Lê quay người lại, là Đội trưởng Tần. Cô bước về phía anh vài bước: "Sao anh lại tới đây?"
Tần Nguyên nói lúc nãy ở tòa nhà nội trú, thấy cô không đi ra cổng viện mà lại hướng về phía khu nhà hoang nguy hiểm này nên không yên tâm đi theo xem sao.
"Tòa nhà cũ này là công trình nguy hiểm, cô nhìn xi măng ở lan can nứt hết rồi kìa, rất nguy hiểm."
Khương Lê đã quyết định phải kể giấc mơ này cho anh, cô liền nói: "Đêm qua tôi nằm mơ, trong mơ trời mưa, anh lên tòa nhà này sau khi trời tối, rồi bị ngã xuống c.h.ế.t."
Cô cảm thấy hơi ngại: "Trước đây tôi chỉ mơ thấy hiện trường vụ án của Tần Triều, tối qua mơ thấy của anh nên tôi không dám tin. Hôm nay ông Lương nhập viện, đúng lúc lại là bệnh viện trong mơ nên tôi sợ quá mới tới đây xác nhận, định bụng lát nữa sẽ đi tìm anh để nói đây."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô bảo Đội trưởng Tần phải coi trọng chuyện này: "Anh tốt nhất nên tin đi. Trước đây tôi đã từng mơ thấy cảnh báo cái c.h.ế.t của Tần Triều ba lần, hai lần đầu tìm người cứu được, lần thứ ba không cứu kịp. Tóm lại, anh phải cẩn thận, đừng đến tòa nhà này nữa."
Tần Nguyên: "..." Người ta nói quá tam ba bận, đây đã là lần cảnh báo thứ tư rồi.
Anh hỏi Khương Lê về chi tiết giấc mơ, liệu có xác định được người lên lầu cùng anh là ông Lương không. Khương Lê nói ngoại hình, chiều cao, màu tóc đều giống nên chắc là vậy, nhưng trong mơ rất dễ nhìn nhầm nên cô không dám khẳng định chắc chắn.
"Anh vẫn nên cẩn thận với ông Lương một chút." Cô muốn kể chuyện ông Lương tìm đến đại sư huynh mình cho Tần Nguyên nghe nhưng lại không biết mở lời thế nào.
Vừa hay Tần Nguyên sắp đi Bảo Khánh Trang, anh nói: "Ông Lương đến Bắc Kinh mười mấy ngày thì cả mười ngày đều đến Bảo Khánh Trang ăn cơm. Nghe nói ông ta rất tán thưởng tay nghề của đại sư huynh của cô, ngày nào cũng đòi gặp bếp trưởng. Tôi định đến chỗ anh ta để tìm hiểu tình hình."
Khương Lê vội nói: "Vậy tôi đi cùng anh."
Bảo Khánh Trang đông nghịt người, thực khách chật kín. Chờ hơn một tiếng mới có phòng bao. Khương Lê gọi vài món sở trường của đại sư huynh. Tần Nguyên chỉ thấy ngon, nhưng ngon thế nào thì anh không diễn tả được, bèn hỏi Khương Lê: "Ông Lương là người sành ăn, cô thấy tay nghề đại sư huynh cô có đáng để ông ta đến liền mười ngày không?"
Khương Lê nhận xét khách quan: "Tay nghề của sư huynh sư tỷ tôi rất khá, nhưng chưa đến mức khiến một người sành ăn phải đến liên tục mười ngày."
Đã không đáng, vậy việc ông Lương liên tục đến đây tìm đầu bếp là rất khả nghi. Tần Nguyên nói: "Ông ta còn giấu giếm, nói chỉ vì món ăn ngon, rõ ràng là nói dối."
Còn về động cơ che giấu của ông Lương, tạm thời Tần Nguyên chưa nghĩ ra.
Khương Lê thì đã lờ mờ hiểu. Trong nguyên tác, đại sư huynh là con riêng của anh rể ông Lương. Ông Lương đến Bảo Khánh Trang chắc là muốn khuyên anh ta quay về. Khương Lê muốn gặp sư huynh nên gọi nhân viên phục vụ: "Làm phiền nhắn với bếp trưởng là sư muội Khương Lê của anh ấy đến, mời anh ấy ra gặp một chút."
Khương Lê giải thích: "Đại sư huynh của tôi bướng bỉnh lắm, sợ anh ấy không chịu phối hợp trả lời câu hỏi của anh nên tôi mới mượn danh nghĩa của mình. Lát nữa có chuyện gì anh cứ hỏi trong phòng bao luôn."
"Cô cũng chu đáo thật đấy." Tần Nguyên nói: "Chỉ không biết sư huynh cô có nhận lòng tốt này không."