Khương Lê quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông có vết sẹo dài dữ tợn trên mặt, chính là anh công an đã cứu cô hôm nọ. Anh nói mình tên là Tần Nguyên - đội trưởng mới nhậm chức, anh mời cô vào trong nói chuyện.
Khương Lê sợ đến rụng rời chân tay. Cô không ngờ người có ơn cứu mạng mình lại chính là sếp mới của vị hôn phu và anh chắc chắn sẽ hỏi vì sao cô lại biết trước việc Tần Triều sẽ hy sinh. Không kịp nghĩ ngợi nhiều hay đưa thiệp nữa, Khương Lê vội nói có việc gấp rồi quay đầu bỏ chạy.
Tần Triều đuổi theo phía sau hét lên: “Đồ ngốc, không chạy thoát được đâu. Hôm nay tôi bận, ngày mai tôi sẽ đến tận nhà tìm cô, trốn được hay không thì cứ liệu mà suy nghĩ cho kỹ!”
Khương Lê về nhà là nằm lỳ không ra ngoài, ngủ một mạch đến tận sáng hôm sau. Chị Tư thấy vậy thì không đành lòng nhưng không biết nguyên nhân là gì. Chị nói rằng: Đường Liên Tâm và Bạch Ngọc Trúc đã ra nhà hàng xem thực đơn cho tiệc đính hôn rồi, sao cô còn chưa đi?
Khương Lê không biết Đội trưởng Tần khi nào sẽ tới nên không dám rời khỏi nhà, cô đành lấy cớ nhức đầu muốn ở nhà nằm nghỉ.
Chị tư liền trêu cô lười biếng: "Chỉ có mẹ chồng tương lai mới chiều chuộng em như vậy thôi, đợi Tần Triều về kiểu gì hai đứa cũng cãi nhau cho xem."
Lavie
Sau một đêm suy nghĩ, Khương Lê đã không còn sợ hãi, cô đã chuẩn bị sẵn cách giải thích với Đội trưởng Tần. Cô định dùng cái cớ "nằm mơ" để giải thích cho việc mình biết trước cái c.h.ế.t của Tần Triều. Vì dù sao ngày nhỏ nguyên chủ cũng từng mơ thấy Tần Triều gặp nạn và cứu anh những hai lần.
Buổi tối đến, Khương Lê ra đầu ngõ ngồi đợi trên tảng đá. Cô nghĩ nếu Đội trưởng Tần đi làm về tìm mình thì chắc chắn phải đi ngang qua đây. Thế nhưng, Đội trưởng Tần chưa thấy đâu mà cô lại gặp Lộ Tiệm Văn trước rồi.
Lúc này, Lộ Tiệm Văn đã trọng sinh, hắn biết Tần Triều sẽ c.h.ế.t nên đến để khuyên cô đừng đính hôn, sợ tiệc đính hôn trở thành trò cười và cô sẽ mang danh "khắc chồng".
Khương Lê cảm nhận được một luồng từ trường kỳ lạ từ nguyên tác đang cố điều khiển não bộ, muốn cô nói rằng mình đính hôn với Tần Triều là vì giận dỗi hắn. Khương Lê cố chống lại cơn đau đầu do từ trường gây ra, cô dứt khoát đáp trả: "Tôi không phải vì giận anh, mà vì tôi tỉnh ngộ rồi. Tôi thấy Tần Triều tốt nên mới muốn đính hôn với anh ấy. Dù anh ấy có c.h.ế.t thật, tôi cũng sẽ thủ tiết cho anh ấy."
Hai người tranh cãi gay gắt, Khương Lê mắng Lộ Tiệm Văn mù quáng không thấy Diệp T.ử Quân tâm cơ, còn Lộ Tiệm Văn thì mắng cô cũng đầy mưu mô. Trong lúc bực bội, Khương Lê thốt lên: "Đúng thế, tôi tâm cơ đấy, tôi gả cho Tần Triều chính là để làm anh chướng mắt, anh hài lòng chưa?"
Sau khi Lộ Tiệm Văn bỏ đi, Khương Lê bất ngờ phát hiện Đội trưởng Tần đang đứng trong con hẻm tối phía sau, tay còn đang khống chế một tên trộm nhỏ. Khương Lê giật mình, nhận ra câu nói "gả cho Tần Triều để làm chướng mắt Lộ Tiệm Văn" đã bị anh nghe thấy hết. Cô vội giải thích đó chỉ là lời nói lẫy.
Tần Triều lúc này đang là Đội trưởng Tần Nguyên không quan tâm chuyện giữa cô và Lộ Tiệm Văn, anh chỉ muốn biết vì sao cô chắc chắn Tần Triều sẽ c.h.ế.t. Khương Lê dùng cớ nằm mơ để giải thích cho thắc mắc ấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô hỏi ngược lại anh: "Đội trưởng Tần, Tần Triều nhà tôi rốt cuộc là sống hay c.h.ế.t, anh không cần giấu đâu. Tôi đã nói thủ tiết là sẽ thủ tiết."
Tần Triều nghe thấy hai chữ "nhà tôi" thì không nhịn được mà hỏi lại: “Chắc chưa?”.
Khương Lê lấy thiệp mời đã chuẩn bị sẵn ra đưa cho anh, mời anh ngày 16 đến dự tiệc đính hôn: "Đã đính hôn rồi thì c.h.ế.t cũng là người nhà tôi. Nếu anh ấy c.h.ế.t, tôi muốn thủ tiết cho anh ấy, hy vọng Đội trưởng Tần thành toàn."
Tần Triều cầm tấm thiệp viết tên chính mình, mặt vốn đã bôi đen nay còn đen hơn. Anh nói: "Tiệc đính hôn mà thiếu chú rể, hình như không hợp lắm."
Khương Lê kiên quyết nói cô đã quyết định rồi.
Tần Triều chỉ đành thở dài: "Thực ra không cần thiết phải như vậy. Dù Tần Triều có c.h.ế.t thật thì cậu ấy cũng mong cô tái giá và sống vui vẻ thôi."
Khương Lê nổi giận vì cho rằng người đồng nghiệp này không có tình nghĩa, cô mắng anh không phải Tần Triều sao biết Tần Triều nghĩ gì. Cuối cùng, cô giật tấm thiệp lại, xé làm bốn mảnh rồi ném vào thùng rác trước mặt anh.
Sáng hôm sau, chị Tư bị sốt nhẹ nhưng vẫn định gượng dậy để đi may đồ cho Tần Ái Bình vì Tần Ái Bình muốn may đồ cho Diệp T.ử Quân để khoe khoang.
Khương Lê bảo chị Tư nghỉ ngơi để mình đi thay. Cô nghĩ bụng, kinh doanh thì phải đón khách, dù không ưa gì nhau nhưng làm ăn thì vẫn phải làm thôi. Khương Lê an ủi chị Tư rồi lên đường đi làm nhiệm vụ "đo đạc" thay chị gái của mình.
Tại nhà họ Lộ, Tần Ái Bình thấy Khương Lê đến thì rất ngạc nhiên: “Tiểu Lê, sao lại là cháu đến đây?”
Khương Lê thấy mẹ Tần Triều cũng ở đó, cả anh Đội trưởng Tần mặt đen kia nữa. Nghĩ đến chuyện tối qua vừa giật lại thiệp mời rồi xé nát trước mặt anh, Khương Lê chột dạ cúi đầu, giải thích rằng chị gái mình bị ốm nên cô đi thay.
Tần Ái Bình bị ép phải đồng ý cho con trai qua lại với Diệp T.ử Quân nên trong lòng vốn đã không vui. Một mặt bà ta phải nâng đỡ Diệp T.ử Quân để người ngoài không dị nghị, mặt khác lại cảm thấy cô ta chướng mắt, chỉ hận không thể có cách để con trai đổi ý.