Xuyên Không Thủ Tiết, Cô Nàng Truy Tìm Kho Báu

Chương 38



"Hai cái miệng rộng đó thì đương nhiên là không thể nói cho chúng biết rồi."

Tần Trường Hải cười hỏi: "Có phải thấy khó chấp nhận không?"

Tần Triều giờ đã hoàn toàn chấp nhận: "Cũng ổn ạ. Cháu chỉ đang nghĩ, tại sao ông lại đợi đến bây giờ mới nói cho cháu biết?"

Tần Trường Hải nói: "Sợ nói ra cháu lại càng nổi loạn, ngược lại còn phản đối hôn sự. Để giữ cái mạng nhỏ cho cháu, chuyện duy trì hôn ước, ông đành phải nói là tổ tiên báo mộng. Cháu nói cho ông nghe xem, làm sao cháu biết được?"

"Là Tiểu Lê nói cho cháu biết. Cô ấy đương nhiên có kênh thông tin riêng của mình."

Tần Triều không muốn nói nhiều về bí mật của Khương Lê, bèn lảng sang chuyện khác: "Có một Hoa kiều tên Thịnh Thế Tề đã trở về nước. Hắn không biết nghe ngóng từ đâu về nhiệm vụ của lầu cổ, khẳng định chắc nịch là trong đó có kho báu. Cháu phải nhanh ch.óng quay về."

Tần Trường Hải nói: "Chưa nói hết đâu, cháu đợi đã. Nếu đã biết rồi thì ông truyền lại nhiệm vụ cho cháu luôn. Nhiệm vụ của nhà mình là đến đời của cháu phải dốc sức bảo vệ Tiểu Lê. Tiền thù lao ủy thác người ta đưa đã mua đứt cả mạng sống của cháu rồi. Trong trường hợp cần thiết, cháu phải c.h.ế.t thay con bé. Cháu đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?"

Tần Triều: ... Anh thực sự muốn giống như Khương Lê, xuyên về hỏi tổ tiên nhà mình xem sao mà ngay cả cháu của mình, tổ tiên cũng có thể đem bán đi được như vậy?

"Được, nhiệm vụ này cháu nhận."

Tần Triều nhớ đến ngăn tủ bảo hiểm của nhà họ Quý vẫn còn khoản tiền cuối cùng, bèn hỏi ông nội: "Nhà mình ở ngân hàng Zurich chắc không có cái ngăn tủ bảo hiểm nào chứ ạ?"

"Ông nghe ông nội của ông kể là có đấy."

Tần Triều: "... Vậy ông có biết nhiệm vụ ủy thác này làm đến mức nào thì coi là hoàn thành không ạ?"

Tần Trường Hải cười lớn: "Nói dễ cũng dễ, nói khó cũng khó. Cháu với Tiểu Lê sinh một đứa con ra là coi như hoàn thành nhiệm vụ, lúc đó tự nhiên sẽ có người đưa chìa khóa cho cháu."

Tần Triều: ... "Thế thì cháu đúng là phải cảm ơn tổ tiên rồi."

"Khách khí cái gì." Tần Trường Hải nói: "Ông thấy thái độ của cháu có vẻ khá sẵn lòng kế thừa nhiệm vụ này, ngay cả chuyện sinh con cháu cũng chẳng nhảy dựng lên phản đối. Nói cho ông nghe xem, sao cháu đột nhiên lại thay đổi thái độ như vậy?"

Tần Triều nghiêm chỉnh nói: "Thì biết làm sao được ạ, tổ tiên nhà mình thì cũng phải thờ phụng thôi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tần Trường Hải buồn cười, nhắc nhở cháu trai một câu: "Cháu mau ch.óng bắt lấy tên trùm cuối đi, phá cho xong vụ án này. Cứ giấu giếm thân phận mãi như vậy, ngộ nhỡ Tiểu Lê đi lấy chồng khác thì cháu chẳng bao giờ có cơ hội biết được thù lao mua cái mạng nhỏ của cháu từ hơn một trăm năm trước là cái gì đâu."

Tần Triều bảo anh biết rồi, anh sẽ nhanh ch.óng giải quyết. Nhưng có một điểm anh không nói cho ông nội biết: Người ủy thác biết rõ anh sẽ c.h.ế.t, nhưng trong khế ước lại yêu cầu anh và Tiểu Lê phải sinh con mới tính là hoàn thành nhiệm vụ. Vậy nên khoản tiền cuối cùng trong ngăn tủ bảo hiểm của nhà họ Tần vốn dĩ không định đưa cho nhà họ Tần phải không?

Do sai sót ngẫu nhiên mà anh không c.h.ế.t. Nếu có khả năng hoàn thành nhiệm vụ thì ngăn tủ bảo hiểm của nhà họ Tần nếu không trống rỗng thì cũng chứa một khoản thù lao quan trọng nhất.

...

Tần Triều về đến Bắc Kinh đã gần nửa đêm. Lúc về nhà anh cố tình đi vòng trong khu chung cư, đứng dưới tòa nhà cũ một lát.

Thật tình mà nói, ban đầu khi Khương Lê bảo muốn đến chỗ anh ở, lúc đó anh đã thấy cô gái này như biến thành người khác. Nếu là tính cách trước kia, cô tuyệt đối không bao giờ chịu bước vào nơi anh từng ở.

Lúc đó đã có một khoảnh khắc anh tưởng Khương Lê bị đa nhân cách, nhân cách từng cứu anh hai lần lúc nhỏ đã quay trở lại. Vì chuyện này anh còn định tìm bác sĩ chuyên môn để tư vấn về chứng đa nhân cách. Bác sĩ tưởng anh làm công an hình sự nên áp lực tinh thần quá lớn, đã tư vấn tâm lý cho anh một hồi lâu.

Bây giờ thì anh biết rồi, đây không phải đa nhân cách, mà là cô đã quay trở lại và lần này sẽ không đi nữa.

Ngẩng đầu nhìn lên, căn phòng trên lầu mà Khương Lê đang ở tối đen như mực. Cũng đúng, muộn thế này chắc chắn cô đã ngủ rồi.

Lavie

Tần Triều quay về chỗ ở tạm thời, lấy chìa khóa mở cửa phòng. Vừa bật đèn lên, trên sàn nhà có một tờ giấy nhớ gấp đôi. Tần Triều nhặt lên mở ra xem, trên đó nhắn anh sau khi về nhà dù muộn thế nào cũng hãy qua một chuyến, có việc quan trọng cần bàn. Ký tên là một quả lê bị c.ắ.n một miếng, vẽ trông rất có thần.

Quả lê bị c.ắ.n một miếng này chính là mật mã. Tần Triều còn nhớ lúc nhỏ từng nhận được một tờ, trên đó cũng vẽ như vậy. Nhưng sau này cô dường như hoàn toàn quên bẵng chuyện đó. Tần Triều từng thấy cô gái này cứ thần thần bí bí, giờ cô đã quay lại và vẽ thêm cái ký hiệu nhỏ như vậy.

Không biết cô còn nhớ không, hồi nhỏ cô cũng từng vẽ một tờ cho Tần Triều?

Anh thay một bộ quần áo sạch sẽ, soi gương nhìn lại mình. Ừm, hiện giờ anh đang trong thân phận của Tần Nguyên, đợi khi nào phá xong vụ án mới dùng thân phận Tần Triều để gặp cô.

Anh mỉm cười gấp tờ giấy, bỏ vào túi rồi đi sang tòa nhà phía trước. Đứng trước cửa nhà vị hôn thê nhỏ, anh gõ cửa vài cái. Rất nhanh bên trong có tiếng sột soạt, cách lớp cửa có một giọng nói nhẹ nhàng khẽ hỏi: "Có phải Đội trưởng Tần không?"

"Là tôi đây. Thấy tờ giấy cô nhét vào nhà, sợ cô có việc gấp nên tôi qua ngay."