Xuyên Không Thủ Tiết, Cô Nàng Truy Tìm Kho Báu

Chương 5



Đội trưởng Tần vừa bước ra khỏi phòng thẩm vấn đã bị Chu Hàn kéo đi gặp Khương Lê. Tần Nguyên vốn muốn tránh mặt vì bận việc và cũng vì bộ dạng hiện tại: áo rách cúc, vẻ ngoài ngụy trang nhưng cuối cùng vẫn phải vào gặp cô.

Khương Lê thấy anh bước vào thì đứng dậy, nhận ra làn da dưới cổ áo anh dường như đen đi không ít, chắc là mấy ngày qua anh đã cố tình bôi đen để đồng bộ với khuôn mặt. Cô đưa ba bộ quần áo vừa may xong cho anh: một bộ xanh thẫm, một bộ xám khói và một bộ đen. Cô nói rằng tất cả đều làm theo số đo của Tần Nguyên và chọn màu hợp với nước da của anh.

Khi Khương Lê đưa thiệp mời và hỏi anh ngày 16 có thể đến dự tiệc đính hôn không, Tần Nguyên thở dài nói Cục đang vướng đại án và vụ đầu độc mẹ chồng vừa rồi nên chắc chắn không thể đi. Khương Lê nghe vậy thì thấy nhẹ nhõm vì không phải đối mặt với anh trong buổi tiệc, nhưng cô lại thật thà đề nghị anh gửi tiền mừng để cô không bị mẹ chồng quở trách là không biết lễ nghĩa.

Tần Nguyên vừa buồn cười vừa tức vì lần đầu thấy một cô vợ chưa cưới này chủ động đòi tiền mừng của cấp trên mình. Anh đưa cả phong bì tiền lương cho cô. 

"Từ trường" của nguyên tác lại gào thét trong đầu Khương Lê, xúi giục cô ném tiền vào mặt anh nhưng cô đã kiềm chế được, chỉ lấy đúng tiền công may áo và trả lại phần tiền dư.

Cùng lúc đó, Tần Nguyên thấy một con nhện lớn đang bò trên tóc Khương Lê, anh đưa tay gạt giúp. Trong lúc vô tình, ngón tay anh chạm lướt qua vành tai cô. Khương Lê giật mình lùi lại, lắp bắp nói: "Tôi... tôi là người nhà của Tần Triều!". 

Tần Nguyên bật cười bảo cả Cục này ai mà chẳng biết. Khương Lê đỏ mặt bỏ chạy, thầm mắng anh là đồ sàm sỡ.

Trên đường đi ra ngoài, cô nghe thấy gã đàn ông báo án vụ mẹ c.h.ế.t vẫn đang c.h.ử.i bới vợ mình là Khâu Chi Lan, Khương Lê sực nhớ ra trong nguyên tác, người phụ nữ này chính là chị họ của anh rể thứ thứ tư trong tương lai. Khâu Chi Lan bị oan, bị chồng và nhân tình của tên chồng hãm hại nhưng sau này mới được minh oan khi chị ấy đã bị t.ử hình, dẫn đến việc anh rể và chị Tư rạn nứt tình cảm.

Không đành lòng để người tốt chịu oan, Khương Lê quay lại văn phòng Đội trưởng Tần, dùng cớ "nằm mơ" để cung cấp manh mối. Cô nói mình mơ thấy chồng Khâu Chi Lan cùng nhân tình mua t.h.u.ố.c chuột để hại mẹ chồng rồi đổ tội cho vợ, vì số t.h.u.ố.c chuột mà Khâu Chi Lan mua thực chất là hàng giả, không hại c.h.ế.t người nổi. Tần Nguyên dù ngạc nhiên vì giấc mơ quá chi tiết của cô nhưng vẫn ghi nhận.

Vài ngày sau, vụ án được phá, tình tiết y hệt giấc mơ của cô đã kể. Tần Nguyên đến tìm Khương Lê để thông báo kết quả và dặn gia đình người bạn trai của chị Tư cô nên mời luật sư giỏi để bào chữa vì Khâu Chi Lan dù bị hại nhưng vẫn có hành vi mua t.h.u.ố.c chuột định sát hại chồng.

Lavie

Cuối cùng, Tần Nguyên nghiêm túc nói với cô một chuyện: “Tin về cái c.h.ế.t của Tần Triều không thể giấu mãi. Bọn tội phạm đang lên kế hoạch tung tin này ngay tại buổi tiệc đính hôn ngày 16 để khiến gia đình đau khổ.”

Công an định sẽ nhân cơ hội đó để giăng lưới bắt gọn bọn chúng. Tần Nguyên khuyên cô vào ngày đó, khi tin buồn được công bố, hãy xin mẹ Tần đổi tiệc đính hôn thành tiệc nhận con nuôi để không phải mang danh góa phụ quá sớm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khương Lê nghe tin xác nhận Tần Triều đã hy sinh thì trong lòng bỗng thấy nghẹn ngào. Cô chỉ nói: "Đến ngày đó rồi tính, hy vọng các anh sớm bắt được thủ lĩnh băng cướp."

Và rồi, ngày 16, ngày đính hôn của Khương Lê và Tần Triều đã đến.

Tiệc đính hôn của Khương Lê chẳng khác nào ngày đưa dâu. Với mẹ Khương Lê, lễ đính hôn này tương đương với việc gả cô vào nhà họ Tần.

Trời còn chưa sáng, Khương Lê đã bị mẹ kéo dậy chải đầu. Tiệc tổ chức tại nhà hàng, các chị gái của cô đều có mặt đông đủ, chỉ thiếu chị hai đang ở nông thôn chưa về. 

Chị ba vốn được nuông chiều từ nhỏ nên nói năng không kiêng dè, vừa thấy em gái đã mỉa mai: "Nghe nói em đắc tội với sếp của Tần Triều, nên bàn đồng nghiệp của cậu ấy trống trơn kìa, thật là mất mặt."

Chị tư liền bênh vực em gái: "Tần Triều bận đến mức không về dự tiệc đính hôn của chính mình được thì đồng nghiệp của cậu ấy bận rộn cũng là chuyện bình thường, có gì mà lạ."

Trước khi khai tiệc, Khương Lê thấy Đội trưởng Tần dẫn theo các đồng nghiệp ở đội đến. Cô quan sát một lượt, không thấy người lạ nào khả nghi có thể là tên thủ lĩnh băng cướp, nhưng cô đoán hôm nay có thể bắt được em trai Diệp T.ử Quân để điều tra manh mối.

Tần Nguyên ban đầu lo lắng sẽ có người nhận ra mình, nhưng anh đã quá lo xa. Hầu hết quan khách đều bị vết sẹo trên mặt anh dọa sợ không dám nhìn kỹ, số còn lại thì chẳng thèm để tâm.

Khương Lê đi từng bàn kính rượu, thực chất trong ly của cô là nước lọc. Đến bàn của những người trẻ tuổi, các anh em họ hàng phía nhà họ Tần bắt đầu gây khó dễ, đòi đổi nước lọc lấy rượu vang đỏ. Diệp T.ử Quân lấy tư cách "chị dâu" ép Khương Lê phải uống một ly.

Khương Lê không muốn uống vì cho rằng ở các bàn bậc cha chú cô còn chưa uống rượu nên không thể phá lệ ở bàn này được. Cô lạnh lùng đáp trả Diệp T.ử Quân: "Nếu chị thích uống như vậy, đợi đến khi chị và anh Lộ đính hôn sẽ có khối cơ hội."

Bị hạ nhục trước mặt mọi người, Diệp T.ử Quân ấm ức muốn Lộ Tiệm Văn đưa đi ngay. Lộ Tiệm Văn lại đứng dậy chất vấn Khương Lê bằng giọng điệu trẻ con: "Em nghĩ anh nên giúp vợ mình hay giúp em? Lẽ ra em nên tỉnh táo mà đừng định hôn sự này. Năm đó nếu anh không vớt Tần Triều từ hồ nước lên, thì làm gì có cơ hội để em đứng đây làm nhục người yêu anh."