Cậu buồn chán, muốn bảo Đỗ Hành thay mình kéo xe, như lời cậu từng học ở lớp học trước kia.
Nhìn lại người đang ngồi trên xe đẩy tay trông coi dầu cải, đang chăm chú đọc cuốn sách cũ, dù xe bò xóc nảy cũng không bị sao lãng.
Tần Tiểu Mãn không lên tiếng, cậu thu lại ánh mắt, trong lòng chợt dâng lên cảm giác chua xót khó tả.
Những ngày mưa tầm tã, một mình cậu ngoài đồng cắt cỏ, người khác có người nhà gọi, mang ô, mũ rơm, áo mưa đến, còn cậu thì một mình đội mưa về nhà, không có cảm giác như thế này;
Tần Tiểu Trúc nũng nịu đòi tiền lẻ để dùng, đòi quần áo mới, đòi khăn lông thỏ… cậu cũng chưa từng có cảm xúc này.
Chỉ có khi thấy Đỗ Hành chăm chú đọc cuốn sách cũ rách nát trên xe đẩy tay lúc hoàng hôn xuống thì cậu mới cảm thấy chua xót.
Có lẽ cậu nghĩ trước kia mình hoàn toàn không cần như vậy, ở đây cũng không cần đến thư viện để tìm kiếm một cuốn sách cũ người khác không cần mà coi như báu vật.
Con nhà giàu không giống người nghèo khó, họ lo con cháu không chăm chỉ học hành, người nghèo khó thì lo lắng mua thêm sách, bút phải tốn bao nhiêu tiền.
Dù cậu không hiểu việc người khác đọc sách cũ, đặc biệt là những người hiểu biết nhiều thì sách cũ hữu dụng hơn sách mới, nhưng cậu thương Đỗ Hành, tự trách mình chưa mua sách mới cho hắn sớm hơn.
Nghe hắn nói, cần phải chăm chỉ làm việc để tích cóp tiền rồi mới học, cậu còn ngốc nghếch để Đỗ Hành suốt ngày cày cấy ngoài ruộng.
Ai biết hắn có phải vì không muốn mình gánh nặng nên mới nói như vậy. “Sao thế? Có đói không?”
Buổi chiều xuống, ánh sáng mờ dần, chữ trên trang sách dần mờ đi, Đỗ Hành mới hồi thần.
Ngẩng đầu thấy Tần Tiểu Mãn vẫn luôn im lặng dắt trâu, hắn mới nhận ra cậu yên tĩnh quá mức, về đến nhà cũng không nói gì.
Có lẽ mình chăm chú đọc sách nên không để ý đến cậu, làm cậu khó chịu, Đỗ Hành vội vàng bước đến ngồi bên cạnh Tần Tiểu Mãn.
Tần Tiểu Mãn đáp: “Không sao, chàng thì sao?”
Buổi trưa ở huyện thành đã ăn, lại không làm việc nặng, Đỗ Hành cũng không thấy đói.
Gió đêm thổi lạnh, Đỗ Hành đưa tay sờ vào tay Tần Tiểu Mãn, làm ấm tay cậu: “Ta vừa chăm chú xem sách nên quên mất, đệ giận à?”
Tần Tiểu Mãn nhướng mày: “Sao chứ? Chàng nghiêm túc đọc sách, ta vui chứ.” “Nhưng đệ vẫn luôn không nói gì.”
“Thấy chàng đọc chăm chú, ta không nỡ làm phiền.”
Đỗ Hành vuốt mái tóc bị gió thổi rối của Tần Tiểu Mãn: “Ta không thấy phiền, huống chi ta quen nghe giọng đệ rồi, lâu không nghe sẽ không thoải mái.”
Tần Tiểu Mãn trong bóng tối nhìn Đỗ Hành, gió đêm êm dịu, người nọ càng thêm hiền lành.
“Mấy ngày nữa ta lên huyện thành mua cho chàng hai cuốn sách mới.”
Đỗ Hành hơi nhíu mày, dường như hiểu ra điều gì: “Sách này là thầy giáo trong thư viện Bạch Dung tặng ta, có lời chú thích của ông. Ta lâu rồi không đọc sách, lại học hành chưa vững chắc, ngay cả kỳ thi đồng sinh cũng chưa từng thi, cuốn sách cũ do thầy xem qua sẽ giúp ta rất nhiều.”
Tần Tiểu Mãn chớp mắt: “Cha ta cũng có rất nhiều sách cũ, phòng chàng ở trước kia chỉ có chút giấy bút, đa số đều ở phòng cha, về nhà ta mở cửa cho chàng, chàng vào đó chọn xem có gì dùng.”
“Được.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com -
Đỗ Hành lập tức đồng ý, vì Tần tiên sinh trước kia từng thi đỗ đồng sinh nên đồ
dùng của ông tất nhiên sẽ giúp ích rất nhiều.
Trước kia Đỗ Hành không đề nghị mở cửa phòng đó, hắn hiểu Tiểu Mãn vẫn còn buồn, lại thêm vụ xuân bận rộn, khó có thời gian rảnh để nghĩ đến.
Dù hiện tại không nhất định có nhiều thời gian đọc sách, nhưng vẫn nên tranh thủ.
Tần Tri Diêm nói không sai, đọc sách lâu ngày sẽ nhàm chán.
Trên cánh đồng bát ngát, từng chấm đèn dầu đại diện cho những căn nhà, trời tối sầm lại nghe thấy tiếng ếch nhái kêu, ồn ào mà lại tĩnh lặng.
Về đến nhà trời đã tối đen.
Hai người cẩn thận dọn dầu cải dầu vào buồng trong, hiện tại cả thôn đều biết nhà họ có cải dầu, dù không ai biết ép dầu nhưng vẫn phải cẩn thận đề phòng người khác có ý xấu.
Làm xong xuôi, Đỗ Hành nhóm lửa đun nước, hắn ngồi xổm dưới bếp, Tần Tiểu Mãn cầm một chùm chìa khoá ở cửa lung lay.
Đỗ Hành hiểu ý.
Hai người đứng trước cửa phòng trước nay khóa lại, Tần Tiểu Mãn cầm chìa khoá mở cửa.
Sờ vào cái khoá lạnh ngắt, tay Tần Tiểu Mãn hơi run, khi đang vất vả mở khoá thì một bàn tay ấm áp nắm lấy tay cậu: “Để ta làm.”
Cậu ngẩng đầu nhìn Đỗ Hành, không nói gì, Đỗ Hành nắm tay cậu mở khoá.
Đẩy cửa ra, trong phòng thoảng mùi cũ kỹ, bụi bặm, khi đèn dầu được thắp sáng, Đỗ Hành thấy đây là căn phòng bình thường.
Một chiếc giường, một bàn sát cửa sổ, một chiếc bàn nhỏ có cái tủ thấp, sách, giấy bút của Tần tiên sinh…đều để trong đó.
Dù cũ, nhưng lau chùi sạch sẽ thì vẫn dùng được, có thể tiết kiệm tiền mua dụng cụ học tập.
Tần Tiểu Mãn đứng ở cửa không vào, ra hiệu cho Đỗ Hành tự mình lấy đồ cần thiết.
Đỗ Hành vào mở tủ, mùi sách cũ phảng phất, chỉ lật xem qua loa, hắn quay đầu nhìn Tần Tiểu Mãn đang đứng ở cửa không vào: “Về sau có thể không khóa không? Ta có thể tiện vào lấy sách, bút.”
Tần Tiểu Mãn hồi thần, nghe thấy lời này hơi sững sờ.
Cha cậu mất đã lâu, ban ngày cậu sống như người không có việc gì, cứ làm việc mình phải làm, ban đêm thì khóc trong chăn một mình. Rồi cứ như thế một thời gian dài, sau này có thợ làm khoá đến, cậu liền mua khoá để khóa phòng lại, đã lâu chưa vào nữa, bỗng dưng thấy đỡ hơn.
Rồi sau đó Đỗ Hành xuất hiện.
Thấy người vẫn im lặng, Đỗ Hành bước tới nắm tay cậu, ôm cậu vào lòng. Một tay ôm eo, một tay ôm vai, hết sức che chở cậu vào lòng mình.
“Về sau đều sẽ có ta ở đây.” “Vâng.”
Tần Tiểu Mãn thì thầm trong lòng Đỗ Hành.
“Về sau chìa khoá chàng giữ, muốn vào thì cứ vào.”