Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi

Chương 51: Đại tạp viện



Những năm tháng đói kém gian nan cuối cùng cũng dần trôi qua. Nhờ trước đó Hồng Mai đã sớm lo liệu, đặt nền cho cả nhà, nên sau khi Mạnh Hồng Vệ tốt nghiệp trung học phổ thông, vừa hay công an cục đang tuyển người. Thế là anh được nhận vào làm, bây giờ đã chính thức đi làm rồi.

Công việc của Mạnh Hồng Vệ không phải ở tuyến đầu mà ở phòng hồ sơ, nhưng anh làm rất tốt. Thật ra làm việc gì cũng vậy, chỉ cần có tâm, có lòng, thì đều có thể làm ra thành tích.

Còn Hồng Mai cũng đã bước vào những ngày cuối cùng của thời học sinh. Chẳng bao lâu nữa cô sẽ tốt nghiệp trung học. Trong nhà cũng bắt đầu để ý giúp cô các thông tin tuyển dụng phù hợp. Chỉ còn hơn mười ngày nữa thôi, cô sẽ chính thức rời khỏi mái trường.

Mấy ngày này, trường học gần như cũng chẳng còn dạy gì cho đám học sinh sắp tốt nghiệp nữa. Ai nấy đã thu dọn đồ đạc gần xong, trên bàn học cũng chẳng còn bao nhiêu thứ. Chỉ có những người ôm giấc mộng thi đại học vẫn còn vùi đầu khổ đọc. Hồng Mai thì không có ý định thi đại học vào lúc này. Dù có thi đỗ đi nữa, học chưa được bao lâu cũng sẽ bị ngừng lại, với cô mà nói chuyện ấy thật ra không có mấy ý nghĩa.

“Hồng Mai, hay là con tranh thủ ra ngoài xem thử chỗ nào đang tuyển người. Có công việc sớm thì lòng cũng yên hơn.”

“Mẹ đừng lo, việc làm của con ổn rồi.”

Mấy năm trước, Hồng Mai từng lặng lẽ tìm được một khoảnh đất rồi thử gieo trồng. Cô không cấy từng cây mà rải thẳng giống xuống, vì muốn tạo cảm giác như lúa mọc hoang tự nhiên. Lúa mì thì không trồng được, nhưng lúa nước lại thành công, hơn nữa còn có tính phổ dụng rất cao.

Đến khi lúa chín, ngay cả Hồng Mai cũng bị dọa cho sững người. Năng suất của giống lúa này có thể chưa đến mức quá cao, nhưng hương vị lại ngon vô cùng.

Sau đó, Hồng Mai đã thông qua lãnh đạo bên cục công an để liên hệ với viện nghiên cứu nông nghiệp, cố ý tìm tới một chuyên gia thật sự có năng lực, lại phải là người có nhân phẩm tốt, không thể để công lao của mình bị ai cướp mất. May thay lãnh đạo bên cục công an rất t.ử tế, thật sự giới thiệu cho cô một người đáng tin cậy là ông Tôn, tên đầy đủ là Tôn Thư Dân, một ông lão vô cùng sáng suốt.

Hồng Mai dẫn ông Tôn tới căn cứ bí mật của mình. Ông lão nhìn mấy khoảnh lúa mọc xanh rờn ấy mà mừng ra mặt. Khi đó thời tiết cực kỳ thất thường, nơi nơi không lụt thì hạn, vậy mà trong hoàn cảnh như thế vẫn còn mấy khoảnh lúa tốt như vậy. Ông Tôn xem rất kỹ, xác nhận đây đúng là lúa mọc hoang tự nhiên, không có dấu vết can thiệp nhân tạo.

Thật ra sau khi rải giống xong, Hồng Mai đúng là không quản nữa, chỉ thỉnh thoảng ghé qua xem.

Bây giờ Hồng Mai vẫn thường xuyên chạy đến viện nghiên cứu tìm ông Tôn. Một già một trẻ cực kỳ hợp tính, thân thiết vô cùng.

Sau khi báo cáo lên trên, giống lúa ấy nhanh ch.óng được coi trọng. Dù chưa đạt tới mức một mẫu ngàn cân, nhưng cũng có thể thu được năm sáu trăm cân, hơn nữa lại rất chịu hạn, cơm nấu ra còn thơm ngon khác thường.

Hai ba năm qua, viện đã nhân giống ra không ít, hoàn toàn có thể bắt đầu mở rộng ra toàn quốc. Nhờ vậy Hồng Mai lại lập thêm một công lớn nữa. Rất nhiều người nghe chuyện đều cảm thấy khó tin, chỉ biết than rằng vận may của cô bé này đúng là tốt đến mức khiến người ta phải ghen tị.

Mặc kệ người khác nghĩ thế nào, Hồng Mai biết rõ mình đang từng bước đi đúng theo kế hoạch đã định.

Gần đây, viện nghiên cứu đang tuyển người. Không phải tuyển cán bộ nghiên cứu chính thức, mà là tuyển nhân viên văn phòng bình thường, phụ trách sắp xếp tài liệu, nghe điện thoại và mấy việc linh tinh khác. Ông Tôn đã giúp Hồng Mai ghi danh, còn chắc như đinh đóng cột rằng cô nhất định sẽ được nhận. Dẫu sao lần trước cô cũng lập công lớn cho viện. Dù ngoài mặt đã được biểu dương, nhưng lãnh đạo trong viện càng ghi nhớ chuyện ấy trong lòng hơn.

Hồng Mai biết công việc văn phòng không bận lắm, thỉnh thoảng còn có cơ hội ra ngoài thực địa. Viện nghiên cứu gần đó có một vùng ruộng thí nghiệm rất lớn, chuyên dùng để làm thử nghiệm. Đến tận hậu thế, chỗ ấy vẫn còn rộng, huống hồ là bây giờ.

Người trong văn phòng cũng có lúc được ra đồng hỗ trợ.

Hồng Mai thầm tính, sau này mình phải tìm cách học hỏi thêm, để từng bước đi sâu vào lĩnh vực ấy.

“Ổn cái gì mà ổn. Con còn chưa ra ngoài tìm việc, sao biết chắc là ổn?”

“Viện nghiên cứu nông nghiệp đã bắt đầu tuyển người rồi. Con đưa hồ sơ cho ông Tôn, ông ấy giúp con đăng ký. Con cũng hỏi kỹ tình hình rồi, không có vấn đề gì đâu, chắc chắn được.”

“Thật thế à? Nếu được thật thì tốt quá rồi.”

“Đương nhiên là thật. Chuyện này sao có thể giả được.”

“Thế thì tốt. Đúng là người tốt sẽ có phúc báo.”

Vu Tú mừng đến mức chỉ thiếu điều chắp tay khấn Phật. Chỉ cần con cái đều có được công việc ổn định, bà mới thật sự yên lòng.

Trời mùa hè oi ả như thiêu như đốt. Trong đại tạp viện, nhà nào nhà nấy cũng cầm quạt trong tay, phe phẩy không ngừng. Hồng Mai thèm có một cái quạt điện c.h.ế.t đi được, nhưng trước giờ cô chưa đi làm, chẳng có phiếu, cũng không kiếm đâu ra quạt điện. Cô thầm nhủ, chờ sau này đi làm rồi, việc đầu tiên nhất định phải mua cho nhà một cái quạt điện.

Đúng lúc hai mẹ con đang nói chuyện thì có người bước vào.

“Có ai ở nhà không?”

“Có, vào đi.”

Trời nóng thế này mà Vu Tú vẫn cặm cụi dán hộp giấy, kiếm được đồng nào hay đồng ấy.

“Vu Tú à, hôm nay tôi có chuyện tốt muốn nói với chị đây.”

“Chuyện tốt gì mà lại đến lượt nhà tôi cơ chứ?”

Vu Tú chẳng tin nổi. Chuyện tốt mà có thể rơi xuống đầu nhà mình, đã thế người trước mặt này lại không tranh phần?

“Ôi dào, là thế này. Lần trước cháu gái bên nhà mẹ đẻ tôi sang viện mình chơi, vừa hay nhìn thấy Hồng Vệ nhà chị. Sau đó Hồng Vệ còn nhìn con bé thật lâu nữa chứ.”

Nói đến đây, thím Vương còn lấy tay che miệng cười khúc khích.

Hồng Mai ngồi bên cạnh nhìn mà thấy khó hiểu. Có gì đáng cười đến thế chứ? Anh cô đâu phải loại người như vậy. Cho dù thật sự vừa mắt người ta đi nữa, anh cô cũng không đến mức nhìn chằm chằm con gái nhà người ta hồi lâu như lời thím Vương vừa nói.

Người này coi mẹ cô là đồ ngốc chắc?

Thím Vương đã như thế kia rồi, cháu gái bên nhà mẹ đẻ của bà ta thì có thể xinh đẹp đến mức nào chứ? Còn nói anh trai cô nhìn chằm chằm người ta cả buổi, đúng là nói chuyện như lừa quỷ.

Thím Vương cười đến mức run rẩy cả người, hoa tay múa chân, hoàn toàn không để ý sắc mặt hai mẹ con đối diện. Bà ta vẫn tiếp tục nói:

“Hồng Vệ nhìn con bé nhà tôi đến mức nó cũng ngại ngùng đỏ cả mặt. Tôi biết chuyện rồi nên nghĩ hay là đứng ra làm mai làm mối một phen, cũng coi như thêm một chuyện vui.”

Vu Tú bình tĩnh nói:

“Chị Vương, tôi không biết cháu gái chị đã nói những gì với chị, nhưng tính nết con trai tôi thế nào tôi vẫn hiểu rõ. Dù có là cô gái đẹp như bước ra từ tranh vẽ, nó cũng không đến mức nhìn chằm chằm người ta cả buổi. Hơn nữa con trai tôi cũng nói rồi, gần đây đồng nghiệp của nó đang định giới thiệu đối tượng cho nó. Cháu gái chị thôi thì bỏ qua đi. Nhà chúng tôi không có cái phúc ấy, cô gái xinh đẹp như vậy nên tìm gia đình tốt hơn.”

Vu Tú cũng không ngờ lại có người nhắm đến con trai mình. Nhưng con trai đã hai mươi tuổi rồi, quả thật cũng đến lúc nên tính chuyện hôn nhân. Chuyện này đúng là phải sớm đưa vào kế hoạch.

Thím Vương lập tức đổi sắc mặt.

“Vu Tú, chị nói vậy là có ý gì? Chị coi thường cháu gái tôi à?”

“Không phải. Chỉ là nhà tôi không có phúc cưới được cô gái xinh đẹp đến vậy. Nhà tôi chỉ là gia đình bình thường, e rằng không chứa nổi cháu gái chị. Xin mời về.”

Thím Vương lập tức đứng bật dậy, chỉ thẳng vào Vu Tú mà lớn tiếng:

“Vu Tú, chị làm bộ thần khí cái gì? Nhà chị cũng đâu phải gia đình làm quan, có gì mà lên mặt! Cháu gái tôi chịu để ý đến nhà chị là phúc của nhà chị đấy!”

Bà ta nói chuyện nước bọt văng tung tóe. Hồng Mai đứng nhìn mà thấy nguy hiểm, cảm giác đứng đối diện cũng có thể bị b.ắ.n trúng nước bọt, đúng là không biết nói gì cho phải.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vu Tú lạnh nhạt đáp:

“Xin lỗi, phúc này nhà tôi không nhận nổi. Chị vẫn nên đừng có nhắm vào nhà tôi nữa, chúng tôi xin kính tạ không dám nhận.”

Vu Tú thật sự không muốn trong nhà tự nhiên rước thêm một “vị Bồ Tát sống”, lại còn kéo theo thêm một “vị Bồ Tát sống” ở ngay sát vách.

Thím Vương hừ lạnh:

“Cứ chờ mà xem. Để xem sau này nhà chị tìm được con dâu thế nào, đừng có tìm phải người chẳng ra sao, thành trò cười cho thiên hạ.”

Vu Tú tức đến bật dậy:

“Có thành trò cười cũng không liên quan đến nhà chị. Nhà tôi không thích cháu gái nhà chị. Cút!”

Tiếng “cút” của Vu Tú vang rất to, rõ ràng là cố ý cho cả đại tạp viện nghe thấy.

Không ít người lập tức vểnh tai lên nghe, có người còn đi ra đứng trước cửa nhà họ Mạnh xem náo nhiệt. Từ lúc hai bên bắt đầu lớn tiếng, hàng xóm đã đứng bên ngoài nghe lén rồi. Chỉ vì có thím Vương ở đó nên mọi người vẫn chưa dám tiến vào. Ai trong viện cũng biết thím Vương không phải người dễ dây vào, tốt nhất tránh đối đầu trực tiếp.

“Cút thì cút, có gì ghê gớm!”

Thím Vương tức đến mức lắc lư cả người bước ra ngoài. Trong miệng vẫn lẩm bẩm c.h.ử.i:

“Cả nhà toàn đồ nghèo rớt mồng tơi mà còn bày đặt kén cá chọn canh, có gì ghê gớm đâu. Trong nhà còn hai người chưa có việc làm…”

Sau khi thím Vương rời đi, mọi người trong viện kéo vào hỏi chuyện. Vu Tú chẳng nể nang gì, nói một tràng từ đầu đến cuối, rồi còn bổ sung:

“Cháu gái nhà bà ta trông thế nào tôi không biết. Nhưng một cô gái chỉ mới gặp con trai tôi một lần đã dám nghĩ xa như vậy, chỉ riêng điểm đó thôi cũng đủ thấy không phải người t.ử tế. Lại còn có thêm người cô như thím Vương nữa, loại con dâu như vậy tôi tuyệt đối không đồng ý cho vào cửa. Rước về chỉ tổ thêm phiền.”

Mọi người nghe xong đều gật đầu. Quả thật cũng đúng. Thím Vương là hạng người nào thì cả viện đều biết rõ, nhà nào cũng tránh xa, chẳng ai muốn dính dáng.

Sau khi bàn tán một hồi, đến lúc phải chuẩn bị bữa tối, mọi người mới dần dần tản đi.

Hồng Mai ở nhà phụ giúp nấu cơm. Đợi Mạnh Hồng Vệ tan làm về, cô lập tức líu lo kể lại toàn bộ chuyện xảy ra buổi chiều. Nghe xong, Mạnh Hồng Vệ tức đến mức chỉ muốn chạy sang hỏi thẳng thím Vương, rốt cuộc bà ta nhìn thấy anh lúc nào nhìn cháu gái bà ta lâu đến thế.

Đúng là chuyện nực cười. Cho dù là tiên nữ trên trời, anh cũng chẳng rảnh rỗi đứng nhìn người ta cả buổi.

Còn chuyện của con trai, Vu Tú đã suy nghĩ rất rõ. Nhất định phải nhanh ch.óng tìm cho con trai một cô con dâu, không thể kéo dài nữa. Bà vẫn còn trẻ, sau này còn có thể giúp hai vợ chồng trẻ trông con.

Hơn nữa con gái cũng sắp đi làm rồi, cuộc sống trong nhà chắc chắn sẽ càng ngày càng khá lên. Chồng bà cũng từng nói, sau này khi Hồng Mai đi làm thì không cần đưa tiền lương cho gia đình, cứ giữ lại hết để dành làm của hồi môn.

Sau bữa cơm tối, cả nhà ngồi lại với nhau.

Vu Tú hỏi con trai:

“Con trai, con đã có đối tượng chưa?”

Mạnh Hồng Vệ đỏ mặt nhìn cha mẹ, nhỏ giọng nói:

“Vẫn chưa.”

“Con phải nói thật. Nếu thật sự chưa có thì mẹ sẽ nhờ người giới thiệu. Nhưng nếu đã có người mình thích thì cũng phải nói rõ, đừng để sau này lại bảo mẹ chia rẽ uyên ương.”

“Con thật sự chưa yêu ai… nhưng con có người mình thích.”

“Cô gái đó là đồng nghiệp của con hay là con nhà ai?”

“Mẹ… con nói ra rồi thì cha mẹ đừng trách con.”

“Không trách, con cứ nói xem.”

Mạnh Hồng Vệ lúng túng:

“Cha, mẹ… cô ấy là cháu gái của cục trưởng Chu ở đơn vị con. Nhưng cô ấy là trẻ mồ côi, cha mẹ mất từ sớm, những năm nay đều sống ở nhà cục trưởng Chu. Lúc con thích cô ấy, con còn chưa biết cô ấy là cháu của cục trưởng. Con thật sự không phải vì chú ấy là cục trưởng mà thích cô ấy.”

Mạnh Chí Viễn nghe vậy suýt bật cười. Con trai lần đầu biết rung động, bộ dạng ngốc nghếch vô cùng. Nhưng ông chỉ dám cười thầm trong lòng, chứ cười ra thì quá mất mặt con trai.

“Cha tin con. Nhưng cô gái đó có biết con thích cô ấy không?”

Mạnh Hồng Vệ ngượng ngùng gãi đầu.

“Không biết… con cũng không phải ngày nào cũng gặp được cô ấy.”

“Vậy là con đơn phương rồi. Sao nhát gan thế, chẳng giống cha con chút nào. Mấy ngày tới tìm cơ hội mà tỏ tình đi. Nếu cô ấy không thích con thì con cũng nên đổi mục tiêu sớm. Còn nếu cô ấy cũng thích con thì nhanh ch.óng quen nhau, rồi sớm kết hôn. Cha mẹ còn chờ bế cháu đấy.”

“Cha… để con nghĩ đã.”

“Nghĩ cái gì mà nghĩ. Mau nói rõ đi rồi xác định luôn. Sau đó dẫn cô gái về cho cha mẹ xem.”

“Cha, đâu có nhanh thế…”

Mạnh Chí Viễn hừ một tiếng:

“Đồ nhóc vô dụng. Năm đó cha theo đuổi mẹ con chính là ra tay dứt khoát. Nếu không nhanh tay thì mẹ con chưa chắc đã gả cho cha. Khi ấy mẹ con là cô gái xinh nhất mười dặm tám làng, người theo đuổi nhiều lắm. Cha có thể vượt lên trong đám người đó chính là nhờ hành động nhanh. Con mà cứ chần chừ như thế, sau này người ta bị người khác theo đuổi mất thì hối hận cũng không kịp.”

Mạnh Hồng Vệ không phải kẻ ngốc. Nghe cha nói vậy, anh rơi vào trầm tư, lặng lẽ suy nghĩ.

Hồng Mai thì lại tiếp tục bận rộn với việc mua bán. Người ở thế giới tận thế dường như ai nấy đều như được tiêm m.á.u gà, liên tục mua mua mua.

Rất nhiều người lo sợ nền tảng livestream thần bí này sẽ biến mất bất cứ lúc nào, nên ai có tiền trong tay đều tranh thủ mua thật nhiều. Có người trong nhà không có máy tính còn chạy khắp nơi tìm mua, chỉ để cài đặt rồi vào mua gạo.

Khắp thế giới dấy lên một làn sóng mang tên tiệm Hồng Mai.

Dù vậy, người cần đi làm vẫn phải đi làm, nếu không thì sẽ không có tiền mua lương thực. Nhưng nhờ những thứ Hồng Mai bán ra, rất nhiều người lại có động lực cố gắng làm việc.

Trật tự xã hội cũng dần được cải thiện.

Nông dân vẫn ra ngoài lao động. Cho dù không thể trồng trọt, họ cũng lên núi c.h.ặ.t những loại cỏ dại mọc điên cuồng. Thực vật ở khắp nơi đều đang sinh trưởng cực nhanh, nhiều thứ đã biến đổi đến mức không còn nhận ra nữa, quả thật vô cùng kỳ lạ.