Nhờ có lời nhắc nhở và gợi ý của Hồng Mai, giáo sư Tôn cuối cùng cũng thoát ra khỏi ngõ cụt mà chính mình tự dựng nên, bắt đầu một hướng thí nghiệm mới. Hồng Mai cũng từ đó dần dần tham gia sâu hơn vào công việc nghiên cứu của ông. Có cô thỉnh thoảng ở bên cạnh nhắc một câu, góp một ý, tiến độ thí nghiệm của giáo sư Tôn ngày càng thuận lợi hơn trước.
Chớp mắt đã đến Tết.
Hôm nay đơn vị chính thức nghỉ, Hồng Mai ở nhà thu xếp đồ đạc, quét dọn từ trong ra ngoài. Mấy ngày tới cô sẽ không ở đây, nên trước khi đi nhất định phải dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm mới yên tâm. Căn nhà này giờ đã được cô sửa sang đâu ra đấy, ở rất thoải mái, chủ yếu là vì mọi thứ đều tiện hơn trước rất nhiều.
Thu xếp xong xuôi, cô xách theo quần áo để thay, lại mang thêm ít đồ biếu cha mẹ rồi mới về nhà. Gần đây cô về ít, phần lớn thời gian cũng không đem gì về mấy.
Bên phía Cầm Hồng Binh, vết thương của anh đã lành hẳn. Anh cũng đã được điều về quân khu Bắc Kinh. Chỉ là cấp trên cho anh nghỉ phép dưỡng thương xong rồi mới tới đơn vị báo cáo, còn dặn đi dặn lại rằng nhất định trước mùng sáu Tết không được đến quân khu.
Vừa mới về nhà chưa được mấy hôm, mẹ anh đã bắt đầu lải nhải bên tai không ngừng, nói phải tranh thủ kỳ nghỉ này mà đi xem mắt, tìm một đối tượng cho đàng hoàng. Bị nói đến phát phiền, anh chỉ muốn ra ngoài hít thở cho nhẹ đầu.
Thế là anh cứ đi lang thang vô định. Đi một hồi, chẳng biết sao lại đứng trước một trạm xe buýt. Đang định rời đi, anh vô tình liếc thấy một cô gái trên xe có vài phần giống Hồng Mai.
Nói là giống thì cũng không hẳn hoàn toàn giống, chủ yếu là nụ cười ấy, cảm giác ấy, quá đỗi quen thuộc.
Tim anh khựng lại.
Anh bèn bám theo chiếc xe ấy suốt một quãng dài, chỉ để xem cô gái kia sẽ đi đâu. Trong lòng anh đã sớm quyết định, nếu kiếp này không tìm được Hồng Mai, vậy thì sau này anh chưa chắc sẽ kết hôn nữa.
Trên xe, Hồng Mai đứng dậy nhường chỗ cho một cụ già, bản thân thì đứng sang một bên. Cô cúi đầu nói chuyện với cụ, gương mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Chính nụ cười ấy đã lọt trọn vào mắt Cầm Hồng Binh ngoài cửa xe.
Đúng rồi.
Chính là nụ cười quen thuộc ấy.
Anh lặng lẽ bám theo Hồng Mai mãi đến gần khu đại tạp viện. Chỉ là nơi này người qua kẻ lại quá đông, anh cũng không tiện theo sát thêm nữa. Theo tiếp sẽ thành ra không hay.
Anh chỉ đành ghi nhớ kỹ địa điểm này trong lòng, dự tính ngày mai hoặc ngày kia sẽ quay lại canh thử.
Hôm nay chạy theo một quãng đường dài như vậy đã khiến cơ thể anh hơi khó chịu. Giai đoạn này, thân thể vẫn là quan trọng nhất. Không có một sức khỏe tốt thì sau này lấy gì mà đi tìm Hồng Mai.
Trong lòng anh mơ hồ cảm thấy, nếu anh đã có thể đến được nơi này, vậy rất có thể Hồng Mai cũng đã đến đây, chỉ là trước giờ anh chưa biết mà thôi.
Hồng Mai vừa bước vào sân đã nghe thấy tiếng cãi cọ ầm ĩ vọng ra.
Đi thêm vài bước nữa, cô nhìn thấy trong sân tụ lại không ít người. Mạnh Chí Viễn vừa thấy con gái về, lập tức muốn thoát ra để đi tới chỗ cô, nhưng lại bị một nam một nữ níu c.h.ặ.t, kéo ghì lại, thế nào cũng không nhích nổi chân.
Nhìn cảnh ấy, Hồng Mai chỉ thấy chướng mắt vô cùng.
Cha cô bị một đôi nam nữ lôi lôi kéo kéo như thế, lại còn không thoát ra nổi.
Cô lập tức xông tới, giơ tay kéo phăng hai người kia ra khỏi cha mình, giọng lạnh tanh:
“Các người đang làm gì đấy? Muốn cướp bóc hay sao?”
Người phụ nữ kia lập tức chua ngoa đáp lại:
“Con bé này nói năng kiểu gì thế? Ngày Tết ngày nhất ai lại đi cướp bóc?”
Hồng Mai quay sang nhìn cha, hoàn toàn không hiểu đầu đuôi chuyện gì.
Đúng lúc đó, Vu Tú từ trong nhà bước ra. Gương mặt bà sa sầm, chẳng có lấy một chút vui vẻ của ngày cận Tết, trong mắt còn lộ rõ vẻ bất lực.
Hồng Mai đi đến trước mặt mẹ, hạ giọng hỏi nhỏ:
“Mẹ, hai người kia là ai? Sao lại kéo cha như thế?”
Hốc mắt Vu Tú đỏ hoe. Bà liếc nhìn đôi nam nữ kia một cái rồi mới thấp giọng đáp:
“Là chuyện phiền phức cha con tự chuốc về đấy. Để ông ấy tự giải quyết, con đừng xen vào.”
Hồng Mai càng nghe càng nhíu mày.
“Mẹ, rốt cuộc là chuyện gì? Sao lại không quản, cứ để mặc hai người đó đến nhà mình làm loạn thế này?”
Vu Tú mím môi, cuối cùng thở dài:
“Thôi được rồi, con vào trong trước đi, mẹ kể cho con nghe.”
“Được.” Hồng Mai xách theo lỉnh kỉnh đồ lớn đồ nhỏ đi vào nhà. Cặp nam nữ kia thì nhìn chằm chằm vào mấy thứ cô mang trong tay, ánh mắt tham lam lộ rõ.
Vu Tú đón lấy đồ từ tay con gái, kéo cô vào căn phòng trước đây cô vẫn ở, rồi hạ giọng kể lại đầu đuôi câu chuyện:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Là đồng nghiệp của cha con bị t.a.i n.ạ.n lúc làm việc. Cha con nghĩ trước kia quan hệ cũng không tệ, nên muốn giúp một tay, đã quyên góp cho nhà họ một ít tiền với phiếu. Sau đó người nhà họ còn lên tận xưởng làm ầm ĩ, xưởng cũng trợ cấp cho họ thêm một khoản. Mấy hôm trước cha con nghỉ, nghĩ sắp Tết rồi nên lại mua ít đồ sang thăm. Ai ngờ vợ người kia lại bám lấy cha con, van nài cha con giúp đỡ nhà họ. Con nói xem, giúp kiểu gì bây giờ? Thỉnh thoảng giúp một lần thì không sao, nhưng nghe cái giọng điệu của người đàn bà ấy là muốn nhà mình tháng nào cũng phải chu cấp cho nhà họ. Dựa vào đâu chứ? Nhà mình cũng đâu có dư dả. Cha con không đồng ý rồi về. Chúng ta đều tưởng chuyện thế là xong.”
Nói đến đây, Vu Tú càng thở dài hơn.
“Ai mà ngờ hôm nay người đàn bà ấy còn dẫn theo anh trai tới nữa. Nói là lần trước cha con đã đồng ý sẽ giúp nhà họ, giờ sắp Tết rồi, nhà họ chẳng có gì cả, muốn sang nhà mình vay tiền, vay lương thực, vay phiếu. Con nhìn cái kiểu của họ xem, đó mà là đến vay à? Rõ ràng là đến cướp thì có. Lần này cha con thiệt thòi rồi. Ông ấy cũng không thể đ.á.n.h người đàn bà đó, nếu không người ta lại nói cha con không có nghĩa khí, đ.á.n.h cả người nhà đồng nghiệp. Sau này ông ấy còn biết ăn nói thế nào. Mẹ cũng là lần đầu thấy loại người trơ trẽn như thế.”
Nghe mẹ nói xong, Hồng Mai chẳng đáp lời ngay. Cô chỉ quay người bước ra ngoài.
Vừa ra đến sân, cô đã thấy cha mình đang cau có muốn đuổi hai người kia đi. Người đàn bà kia lại vẫn chanh chua c.h.ử.i bới:
“Mạnh Chí Viễn, tôi cứ tưởng ông là người tốt thế nào, hóa ra cũng chỉ là hạng tiểu nhân, hạng người chỉ biết làm màu cho thiên hạ xem! Bề ngoài giả bộ nghĩa khí, thật ra keo kiệt c.h.ế.t đi được. Bảo ông cho mượn ít tiền, mượn ít đồ mà khó lắm sao? Có phải không trả đâu. Nếu đã thế thì ông chạy đến nhà tôi thăm chồng tôi làm gì? Đúng là đồ giả nhân giả nghĩa. Tôi khinh!”
Mạnh Chí Viễn tức đến nghẹn họng.
Ông chỉ là có lòng tốt, xách ít đồ sang thăm đồng nghiệp cũ cùng phân xưởng, người bị t.a.i n.ạ.n ngay lúc đang làm việc. Ông còn là người dẫn đầu quyên tiền, quyên phiếu cho họ. Sau đó nghĩ sắp Tết nên sang thăm thêm một chuyến, thế mà cuối cùng lại thành ra tự chuốc phiền phức vào người.
Chẳng phải người ta vẫn hay nói ở hiền gặp lành sao?
Ông đâu có mong nhà kia báo đáp gì, vậy mà báo đáp chưa thấy đâu, phiền toái đã tự tìm đến trước. Nghĩ sao cũng thấy nực cười.
Hồng Mai quay sang chớp mắt với cha một cái.
Hai cha con vốn rất hiểu ý nhau, gần như ngay lập tức cùng bước tới trước mặt cặp nam nữ kia, mỗi người túm một kẻ rồi bắt đầu kéo thẳng ra ngoài.
Người đàn bà bị Hồng Mai lôi đi thì gào om lên:
“Cô định làm gì? Bây giờ là xã hội mới rồi, không được đ.á.n.h người!”
Hồng Mai mặt không đổi sắc:
“Không đ.á.n.h bà. Chỉ là mời hai người ra ngoài thôi. Sau này mà còn dám đến nhà tôi gây sự nữa thì tôi báo công an. Hai người mà gọi là đi vay à? Nói cướp trắng trợn còn đúng hơn.”
Người đàn bà kia vẫn gân cổ cãi:
“Ai cướp chứ? Chính Mạnh Chí Viễn tự nói với chồng tôi, rằng nhà tôi có khó khăn thì cứ tìm ông ta, ông ta sẽ giúp nghĩ cách giải quyết. Nhà tôi sắp Tết đến nơi rồi mà trong nhà chẳng có gì, tôi mới tới tìm cha cô nhờ nghĩ cách. Ai ngờ toàn là đồ lừa người. Chuyên đi lừa mấy nhà lương thiện như chúng tôi. Bảo cho mượn gì cũng nói không có, thế chẳng phải là bắt nạt người ta à? Tôi mắng ông ta mấy câu thì sao? Chẳng lẽ ngay cả nổi nóng cũng không được à? Tôi lặn lội tới đây một chuyến dễ lắm chắc? Không cho mượn thì thôi, nhưng ít ra cũng phải cho được cái gì chứ. Ai ngờ chẳng cho gì, mẹ cô còn đứng đó c.h.ử.i bới. Đúng là cả nhà keo kiệt, l.ừ.a đ.ả.o.”
Nghe người đàn bà ấy nói một tràng lộn xộn như vậy, Hồng Mai chỉ thấy cạn lời.
Người này rốt cuộc là đầu óc có vấn đề gì vậy?
Logic thì rối tinh rối mù, nói chuyện trước sau chẳng ăn nhập gì cả. Dù có không được đi học t.ử tế, thì ít nhất những lẽ đối nhân xử thế cơ bản cũng phải hiểu chứ. Thế mà nhìn bộ dạng hùng hồn, như thể mình mới là người có lý nhất, thật khiến người ta không biết nên nói gì.
Kéo người ra tới tận cổng lớn, Hồng Mai cũng chẳng buồn đôi co thêm câu nào, thẳng tay đẩy mạnh một cái. Mặc kệ bọn họ đứng không vững hay ngã lăn ra đất, cô chỉ phủi phủi tay rồi xoay người bỏ vào nhà.
Loại người như vậy, không đáng để thương hại.
Mạnh Chí Viễn nhìn con gái, giọng đầy bất đắc dĩ:
“Con gái, lần này cha để con nhìn thấy chuyện mất mặt rồi.”
Hồng Mai lắc đầu:
“Có gì đâu mà mất mặt. Chuyện này đâu phải lỗi của cha. Chỉ là người đàn bà đó tham lam vô độ thôi. Chồng bà ta bị liệt, cha có lòng tốt sang thăm, nhưng cha đâu có nói là sẽ nuôi cả nhà họ. Nhà mình cũng không có tiền mà nuôi nhà họ.”
Mạnh Chí Viễn nghe vậy cũng thở dài:
“Đúng thế. Lúc đó cha đâu có nói cái kiểu nhà họ khó khăn thì cứ tới tìm cha. Làm sao cha có thể nói ra lời như vậy được? Nhà mình mấy năm nay mới đỡ hơn được chút, mới bắt đầu để dành được ít tiền. Trước kia chỉ một mình cha đi làm, trong nhà làm gì có đồng dư nào. Mẹ con mỗi lần tiêu đồng nào cũng phải tính trước tính sau, hận không thể bẻ một đồng ra làm mười mà tiêu.”
Hồng Mai nghiêm giọng:
“Cha, cha đừng nghĩ nhiều nữa. Sau này cha cũng đừng đến thăm người đồng nghiệp đó nữa. Bất kể ông ta có biết chuyện này hay không, cha cũng không nên đi. Cũng đừng vì thương hại mà giúp thêm. Với kiểu người như vợ ông ta, mình không thể rước phiền phức về nhà được. Lần sau biết đâu bà ta còn nói ra được những lời khó nghe hơn. Người như thế tâm địa không ngay thẳng. Lỡ sau này bà ta cố tình vu vạ cha thì cha có nhảy xuống sông cũng không rửa sạch. Trên đời người đáng thương nhiều lắm, mình không thương hết được. Lo cho bản thân mình, không gây thêm phiền phức cho quốc gia đã là tốt lắm rồi.”
Cô thật sự không muốn cha mình nhất thời mềm lòng, lại bị hạng người như thế quấn lấy không buông.
Thời buổi này ai cũng sống chật vật. Vì miếng cơm manh áo, có người chuyện gì cũng dám làm. Cẩn thận một chút vẫn hơn.
Mạnh Chí Viễn gật đầu, lần này ông cũng tỉnh táo hẳn:
“Ừ, sau này cha tuyệt đối sẽ không đến nhà họ nữa, cũng không quyên góp tiền phiếu gì cho họ nữa. Cha với chồng bà ta vào xưởng cùng đợt, bao năm nay vẫn làm chung một phân xưởng, con nói xem, cha có thể lạnh lùng như người ngoài được sao? Nhưng nếu giúp người mà lại ảnh hưởng tới gia đình mình thì cha chắc chắn không thể giúp tiếp. Cha sẽ không làm chuyện ngu xuẩn như vậy nữa.”
Ông quả thật là người có tính toán trong lòng, chỉ là lần này không ngờ lòng tốt của mình lại dẫn tới một chuyện như thế. Nếu biết trước kết quả sẽ ra sao, cho dù thương đồng nghiệp thật, ông cũng sẽ không nhúng tay vào.
Lúc hai cha con quay về sân sau, đám người xem náo nhiệt đã giải tán gần hết, ai về việc nấy. Chỉ có vài người khi nhìn thấy họ thì giả vờ tốt bụng lên tiếng khuyên giải, bảo Mạnh Chí Viễn đừng chấp nhặt với loại người đó.
Hai cha con chỉ cười cho qua.
Khi nãy trong sân xảy ra chuyện, chẳng thấy ai chịu đứng ra nói đỡ lấy một câu, chỉ biết đứng đó xem kịch. Giờ nói mấy lời này còn có ích gì nữa?