Cơ thể Tô Khanh Dung run rẩy, không phải vì sợ hãi hay phẫn nộ, mà là vì căm hận thuần túy.
Hắn nhìn chằm chằm vào bàn tay đang bị giẫm đạp của mình, đáy mắt ánh lên sự tàn nhẫn gần như muốn phun ra máu.
Khi đó không ai có thể ngờ được, thiếu niên bị giam cầm như vậy lại có thể ngày qua ngày nhìn hiểu được cấm chế trên song sắt, dùng phương pháp loại trừ để tìm ra cách giải, và mở được cửa lao.
Tô Khanh Dung thậm chí còn tự mình lĩnh ngộ được huyết tu thuật, một loại tà thuật, trong cơn thống khổ vô tận, thứ năng lực đã sớm bị giới Tu Tiên liệt vào hàng cấm thuật.
Hắn nhớ kỹ tất cả những người từng xuất hiện trong nhà giam, nhớ kỹ từng câu chuyện phiếm của họ trong suốt những năm qua, từ đó dần dần khoanh vùng được vị trí của mình, dần dần xác định được những manh mối liên quan đến Ngô gia.
Vài năm sau, vào ngày thoát ra được, ngay tại chính viện của Ngô gia, Tô Khanh Dung đã trói cha mẹ Ngô lại, làm tổn thương đứa con trai độc nhất mà họ coi như báu vật ngay trước mặt họ.
Ngón tay đầy vảy m.á.u của Tô Khanh Dung siết chặt lấy cổ thiếu gia Ngô gia, hắn khẽ cười.
“Tay của ta có ghê tởm không?” Hắn dịu dàng hỏi, sau đó bẻ gãy từng ngón tay của thiếu gia Ngô gia. Hắn lặp đi lặp lại câu hỏi: "Có ghê tởm không?”
Thiếu gia Ngô gia nước mắt nước mũi giàn giụa, một bên la hét thảm thiết, một bên nức nở xin tha: “Không ghê tởm— A! Không ghê tởm, hu hu hu… Tha cho ta đi…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tô Khanh Dung cứ thế hỏi hắn hết lần này đến lần khác, tay không ngừng tra tấn, cho đến khi thiếu gia Ngô gia c.h.ế.t vì mất máu.
Huyết tu thuật lấy m.á.u của mình làm mồi nhử, lấy việc g.i.ế.c người để hấp thụ sinh mệnh lực của đối phương để thăng cấp. Thăng cấp càng nhanh, càng tổn hại đến căn cơ.
Tô Khanh Dung dùng khả năng tái sinh mạnh mẽ của Tô gia để không ngừng tiêu hao cơ thể quá mức, hấp thu thuật pháp để thăng cấp, từ đó g.i.ế.c sạch kẻ thù, m.á.u tươi chảy thành sông, nhuộm đất vườn thành một màu đỏ tanh không thể xóa sạch.
Thảm án Ngô gia sau này được điều tra, nhà lao giam giữ Tô Khanh Dung nằm ở chính viện, tất cả tôi tớ trong chính viện đều được lựa chọn kỹ càng để canh giữ Tô Khanh Dung, họ thậm chí đều có điểm yếu trong tay chủ nhà để đảm bảo sự trung thành.
Ngày hôm đó, toàn bộ chủ tớ trong chính viện đều chết, duy chỉ có một bà v.ú già bốn năm mươi tuổi, chỉ vì năm xưa nhất thời mềm lòng, đã lén đưa cho hắn một đóa hoa, mà thoát được một kiếp.
Huyết tu thuật thăng cấp mạnh mẽ trong thời gian ngắn có phản phệ rất nhanh. Tô Khanh Dung có thể báo thù, nhưng cũng không thể thoát được, mà hắn cũng chẳng thèm quan tâm.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Hắn ngồi trong đại sảnh nhuốm đầy máu, nhìn mình bị các đệ tử thế gia đến tiếp viện bao vây, nhìn vẻ mặt kinh hãi co rúm của họ, Tô Khanh Dung cười lớn không ngớt.
Tô Khanh Dung vốn nên c.h.ế.t ở đó, sau khi Tề Yếm Thù cứu hắn về, đã mạnh mẽ tẩy đi huyết tu thuật mà hắn vốn tu luyện, mới giữ lại được một mạng, cho hắn cơ hội bắt đầu lại từ đầu.
Chỉ là di chứng trong quá khứ làm Tô Khanh Dung thường xuyên đau đầu, mấy năm nay hắn thường xuyên đột nhiên thất thần, trở về quá khứ đáng sợ.