Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 139





Trước đây hắn một mình độc lai độc vãng bao nhiêu năm, cũng chưa từng cảm thấy có gì, vậy mà lần này, Tạ Quân Từ vừa đi đường, vừa không thể kiểm soát được việc mình cứ suy nghĩ xem Niệm Thanh sống thế nào.

Không phải hắn không tin tưởng sư tôn, hắn tin có sư tôn ở đó, Niệm Thanh sẽ không có vấn đề gì về tính mạng.

Chỉ là không biết cô bé có vui vẻ mỗi ngày không, có khóc đáng thương như lúc ở Vương gia không? Lúc cô bé khóc, sư tôn sẽ dỗ dành, hay là cảm thấy cô bé phiền phức?

Tạ Quân Từ nhận được liên lạc chủ động từ Tề Yếm Thù, trong lòng liền thắt lại.

Nhìn thấy đôi mắt và chóp mũi đỏ hoe vì khóc của cô bé, hắn lập tức có chút luống cuống, không biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Mãi cho đến khi nghe sư tôn nói hắn không cẩn thận đánh Tô Khanh Dung trước mặt Niệm Thanh, Tạ Quân Từ lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.

Là không cẩn thận dọa sợ cô bé, chứ không phải vì cô bé xảy ra chuyện gì, điều này còn tốt hơn so với dự đoán của hắn một chút.

“Thanh Thanh, sư phụ nói không sai đâu, chúng ta chính là chơi đùa như vậy.” Tạ Quân Từ dỗ dành: "Em đừng sợ nha, không sao đâu.”

Nghe Tạ Quân Từ cũng nói như vậy, Niệm Thanh mới thật sự dần dần ổn định lại.

Tề Yếm Thù thu lại ngọc bài, hắn dịu giọng nói: “Con nhóc, bây giờ tin chưa?”

Niệm Thanh tuy miễn cưỡng tin họ chỉ đang chơi đùa, nhưng dáng vẻ lúc đánh người của Tề Yếm Thù vừa rồi thật sự quá đáng sợ, làm cô bé không khỏi nhớ lại người nam nhân đã phá cửa xông vào đánh c.h.ế.t Đạp Tuyết lúc trước, đối với hắn vẫn còn sợ hãi.

Cô bé có ý tránh Tề Yếm Thù, ngược lại nhìn về phía Tô Khanh Dung.

“Có đau không ạ?” Cô bé lí nhí hỏi.

Tô Khanh Dung từ lúc nãy đã thất thần, ánh mắt trôi nổi không định. Phảng phất như người bị đánh không phải là hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe thấy câu hỏi rụt rè của cô bé, hắn lúc này mới hoàn hồn, nhìn về phía cô bé.

Tô Khanh Dung nở một nụ cười, hắn khàn giọng nói: “Không đau.”

Đã trải qua quá khứ như vậy, chút thương tích này sao có thể có cảm giác gì chứ.

Thấy cô bé không khóc, cũng không nấc nữa, Tề Yếm Thù hạ giọng, dỗ dành: “Được rồi, phải trở về thôi, buổi sáng con còn chưa ăn cơm, không đói sao?”

Hắn đi về phía Niệm Thanh, Niệm Thanh tuy không khóc nữa, nhưng thấy hắn lại gần, vẫn cuộn tròn người lại, rõ ràng vẫn còn có chút sợ hãi hắn.

Tề Yếm Thù trong lòng không khỏi bực bội.

Trước đây hắn cảm thấy con quái vật nhỏ này không biết lớn nhỏ lại không sợ hắn, đúng là nghé con không sợ cọp.

Nhưng hôm nay nó thật sự sợ hắn, trong lòng hắn lại phiền muộn không chịu nổi.

Tề Yếm Thù nghiêng đầu, nhìn về phía Tô Khanh Dung, lạnh lùng nói: “Ngươi ôm nó.”

Tô Khanh Dung bỗng chốc ngước mắt lên, ngơ ngẩn nhìn về phía Tề Yếm Thù.

Hắn muốn từ chối, nhưng tính tình của sư tôn luôn luôn bá đạo, không cho phép người khác xen vào.

Tô Khanh Dung mím môi, hắn im lặng đứng hồi lâu, mới cất bước lại gần cô bé trên ghế.

Niệm Thanh vừa mới sợ Tề Yếm Thù đến gần, ngược lại đối với sự tiếp cận của Tô Khanh Dung lại không có bất kỳ sự chống đối nào.

Đi đến trước mặt cô bé, Tô Khanh Dung vươn tay ra, rồi lại dừng lại.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Hắn không biết ôm trẻ con như thế nào.