Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 161



“Con gọi ta là sư phụ, lẽ nào không hiểu ý nghĩa của việc thu đồ đệ?” Hắn hỏi. Dừng một chút, Tề Yếm Thù hoài nghi nói: “Khoan đã, con có biết sư phụ là có ý gì không?”

“Sư hổ chính là sư hổ ạ.” Cô bé ngây thơ nói.

Tề Yếm Thù lại hỏi: “Vậy ta tên là gì?”

Niệm Thanh nghẹn lời, sau đó cô bé nở một nụ cười ngây thơ vô hại, nhưng rõ ràng là muốn lừa cho qua chuyện.

“Thanh Thanh khát.” Cô bé nói lảng sang chuyện khác.

Tề Yếm Thù: "……"

Con nhóc này sẽ không cho rằng, tên của hắn thật sự là Sư hổ đấy chứ?

Nhìn vẻ mặt ngây thơ của cô bé, Tề Yếm Thù bất đắc dĩ xoa xoa thái dương.

Thôi, cô bé còn nhỏ, không hiểu những điều này cũng là bình thường.

Hắn nhìn về phía Tô Khanh Dung, mở miệng nói: “Đưa nó đi chơi đi.”

Tô Khanh Dung lĩnh mệnh.

Hắn vốn đang có chút lo lắng không biết Niệm Thanh có muốn lại đây nắm tay mình hay không. Mỗi một lần cô bé đến quá gần, mỗi một vết sẹo trên người hắn dường như đều âm ỉ đau.

Kết quả là cô bé từ trên trường kỷ bò xuống, cô bé dường như vì có thể rời khỏi đỉnh núi chính đi chơi mà quá phấn khích, tự mình chạy vọt ra khỏi chính điện, hoàn toàn không có ý định nắm tay hắn.

Tô Khanh Dung khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng điều này dường như cũng không làm giảm bớt sự khó chịu trong tinh thần và cơ thể của hắn, phảng phất như bất kể Niệm Thanh lựa chọn thế nào, hắn đều sẽ cảm thấy không thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn đi ra khỏi chính điện, liền thấy Niệm Thanh đang ở bên ngoài chờ hắn.

“Chúng ta đi đâu chơi ạ?” Cô bé hỏi đầy mong đợi.

Tô Khanh Dung thật ra cũng không biết nên đưa cô bé đi đâu chơi thì tốt hơn. Trong mắt hắn, hầu hết các nơi trên đời này trông đều giống hệt nhau, sự khác biệt duy nhất chẳng qua là những nơi có linh khí dồi dào thì sẽ có non xanh nước biếc hơn một chút.

Hắn lấy ra một chiếc lá, chiếc lá biến lớn thành một con thuyền lá.

“Em muốn đi đâu cũng được.” Tô Khanh Dung nói.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Niệm Thanh tò mò dẫm lên chiếc lá, cẩn thận thử dò, Tô Khanh Dung kiên nhẫn chờ đợi cô bé.

Hắn nghĩ, nếu không biết nên đưa cô bé đi đâu, thì cứ để cô bé tự mình quyết định.

Niệm Thanh nghiên cứu xong chiếc lá, cô bé ngẩng đầu, Tô Khanh Dung liền đối diện với đôi mắt to tròn trong veo của cô bé.

Trong lòng hắn bỗng có một dự cảm không lành. Quả nhiên, cô bé nói bằng giọng non nớt: “Em muốn xem nơi ở của huynh.”

Đúng là ghét của nào trời trao của ấy.

Thật ra, Tô Khanh Dung lần này cũng không định tiếp tục kéo gần khoảng cách với Niệm Thanh. Dù sao thì hai lần ở chung gần gũi đều làm cho tinh thần hắn vô cùng đau đớn sau khi trở về, hắn cũng không biết tại sao mình lại có phản ứng lớn đến vậy.

Hôm nay hắn chỉ hy vọng mình có thể nhanh chóng kết thúc nhiệm vụ này. Tô Khanh Dung nghĩ chỉ cần trông chừng cô bé chơi là được rồi, cô bé muốn làm gì thì làm nấy, còn hắn thì muốn thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình, không cần phải tiếp xúc gần gũi với cô bé nữa.

Thái dương Tô Khanh Dung vẫn luôn âm ỉ đau, nhưng trên mặt hắn lại lộ ra vẻ ôn hòa, nói với cô bé: “Bất kỳ hướng nào em nhìn thấy bây giờ, đều có thể đi dạo được. Nơi ta ở rất bình thường, không có gì thú vị đâu.”