Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 171





May quá may quá, ngày mai Thanh Thanh tỉnh lại vẫn sẽ ở trong Tu Tiên giới non xanh nước biếc.

Nói xong chính sự, Tần Tẫn liền định lui ra. Dù sao thì trước đây sư tôn và bọn họ vẫn như vậy, trừ những buổi luận bàn cố định ra, ngài thậm chí còn chưa bao giờ quan tâm họ ra ngoài làm gì, tu vi có tiến bộ hay không.

Lần này, Tần Tẫn vừa định rời đi, liền nghe thấy Tề Yếm Thù nói: “Tám tháng qua có thuận lợi không?”

Tần Tẫn sững sờ, hắn ngẩng đầu, suýt chút nữa cho rằng Tề Yếm Thù đang nói chuyện với người khác.

“……Vâng, cũng xem như thuận lợi.”

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Sự quan tâm đột ngột của sư tôn làm Tần Tẫn hiếm khi không biết phải làm sao.

Hắn nhanh chóng lướt qua những gì đã trải qua trong tám tháng này trong đầu, những việc lớn hắn đều đã nói cho Tề Yếm Thù, hẳn là không bỏ sót gì. Lẽ nào sư tôn định giao cho hắn nhiệm vụ gì…?

Điều Tần Tẫn không biết là, Tề Yếm Thù chẳng qua chỉ là đơn thuần quen với việc chăm sóc trẻ con trong nửa tháng này. Trông như là hắn đang trông Niệm Thanh, nhưng thật ra đó cũng là một quá trình hắn vô thức học hỏi từ một đứa trẻ.

Một trong những ưu điểm của Niệm Thanh đó là biết quan tâm người khác, hơn nữa lúc biểu đạt tình cảm chưa bao giờ ngại ngùng. Cô bé có thể biểu đạt sự quan tâm và ấm áp của mình đối với người khác một cách hiệu quả.

Điều này cuối cùng cũng đã thay đổi được một chút Tề Yếm Thù, người có EQ cứng như đá, làm hắn biết nói vài câu ra hồn người.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chẳng qua, Tề Yếm Thù nhiều nhất cũng chỉ hỏi được một câu này.

Hắn thờ ơ nói: “Tạ Quân Từ còn nửa tháng nữa mới về, đứa trẻ không thể không có ai trông. Trong khoảng thời gian này, lúc bản tôn luận bàn riêng với hai ngươi, người còn lại chủ động một chút, trông Thanh Thanh cho tốt.”

Nghe thấy lời này, ánh mắt của hai vị sư huynh không khỏi lại nhìn về phía cô bé trên trường kỷ.

Trong lúc mấy người họ nói chuyện ban nãy, cô bé lúc thì chơi trống bỏi, lúc thì chơi chim gỗ, còn rảnh rỗi không có việc gì mà giả vờ đọc hiểu sách của Tề Yếm Thù một lát. Bây giờ bên cạnh cô bé chất đầy đồ chơi, nhưng cũng xem như nghe lời, vẫn luôn không gây ra tiếng động.

Lúc này nghe thấy từ liên quan đến mình, cô bé ôm một đống đồ chơi, không phục nói: “Thanh Thanh không cần người trông!”

Đúng vậy! Hệ thống thầm nghĩ, nhóc con nhà chúng ta là nhóc con tự động hóa, nó thà để cô bé tự chơi một mình cả ngày, cũng không muốn để cô bé có cơ hội ở chung với hai tiểu ma vương nguy hiểm kia.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cô bé thật ra từ nhỏ đã thường xuyên ở một mình cả ngày, mãi cho đến bây giờ đã ba tuổi rưỡi, kinh nghiệm ở một mình thật ra rất phong phú, đúng là không cần người trông.

Chẳng qua từ khi đến Thương Lang Tông, cô bé mới bắt đầu cuộc sống ngày đêm không rời người, Tề Yếm Thù và Tạ Quân Từ quả thực đã quá xem thường cô bé.

Tề Yếm Thù hừ cười một tiếng, hắn nói: “Ta nói sai rồi, không phải trông Thanh Thanh, mà là họ muốn chơi với Thanh Thanh, đúng không?”

Vế cuối của câu nói là hỏi hai người đang ở dưới đài.

Tô Khanh Dung và Tần Tẫn đều có chút im lặng.