Hắn chỉ cảm nhận được một điều, tuy rằng hắn, Tạ Quân Từ và Tô Khanh Dung đều có thực lực mạnh mẽ, bên ngoài ác danh truyền xa, nhưng địa vị hiện giờ trong môn phái… có lẽ thật sự không cao bằng vị sư muội mới nhặt về kia?
Buổi tối, Niệm Thanh vừa chơi đồ chơi, vừa nhìn Tề Yếm Thù đang thong thả làm đồ may vá.
Ngón tay thon dài của nam nhân luồn qua lại giữa chỉ và vải, cảnh tượng này đặt trên người Tề Yếm Thù, lại cho người ta một cảm giác dung hợp kỳ quái.
“Ngày mai ta sẽ để Tần Tẫn đến đây, các ngươi chắc sẽ phải ở chung với nhau nửa ngày.” Tề Yếm Thù mở miệng nói: "Hắn tuy trông có vẻ hung dữ, nhưng sẽ không làm hại con đâu.”
“Thật ạ?” Niệm Thanh lo lắng nói: "Trông huynh ấy rất giống người sẽ đánh trẻ con.”
Tần Tẫn đi đến đâu cũng đổ một cái bóng to lớn, thân hình đó làm Niệm Thanh không khỏi nhớ đến một hộ nông dân trong thôn. Nam nhân đó cũng có một cái bóng rất to rộng, và ông ta hay đánh con của mình.
Nghe cô bé nói một cách nghiêm túc và lo lắng như một bà cụ non, Tề Yếm Thù không khỏi bật cười thành tiếng.
“Thanh Thanh yên tâm đi, hắn không dám đánh con đâu.” Nụ cười của Tề Yếm Thù dịu đi một chút, hắn nói: "Không cần sợ hắn, nhưng mà con người Tần Tẫn cũng không có gì thú vị, ở chung với hắn chắc là nhàm chán lắm.”
Tề Yếm Thù tay cầm kim bạc, ngũ quan của hắn sâu và lập thể, trông như một bậc thượng vị đã kinh qua mưa m.á.u gió tanh. Bàn tay hắn cầm cây kim dài không giống như đang làm đồ thủ công, mà trông càng giống như đang chuẩn bị ám toán người khác.
Chẳng bao lâu, Tề Yếm Thù đã may xong, đưa cho Niệm Thanh.
“Hổ bông!” Cô bé vui vẻ nói.
“Là mèo.” Tề Yếm Thù nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hình dáng hắn may quả thực giống một con hổ bông, thân hình to mềm mại, tứ chi ngắn cũn nhỏ xíu, trên đầu có hai cái tai, Niệm Thanh nghĩ là hổ bông cũng rất bình thường.
Niệm Thanh ôm lấy ngó nghiêng, cô bé nói: “Chính là hổ bông mà.”
“Là mèo.” Tề Yếm Thù kiên trì nói: "Chắc chắn là vì ta chưa vẽ mặt lên, con lại đây…”
Hắn đưa tay ra định bắt lấy, nhưng cô bé động tác rất nhanh, né sang một bên.
Cô bé ôm thú bông, nhảy tới nhảy lui trên trường kỷ, trốn tránh tay Tề Yếm Thù, còn không quên lớn tiếng nói: “Hổ bông, hổ bông!”
Tề Yếm Thù chống một bên má, bất đắc dĩ nhìn cô bé.
Thôi, hổ bông thì hổ bông, cô bé thích là được.
Kết quả là, Niệm Thanh dường như có chút quá thích. Đến lúc đi ngủ cô bé cũng ôm thú bông, không để Tề Yếm Thù ôm mình.
Cô bé lon ton đi sang một bên, tuyên bố: “Hôm nay Thanh Thanh muốn ngủ cùng hổ bông.”
“Con đúng là đồ có mới nới cũ.” Tề Yếm Thù đưa tay véo chóp mũi cô bé, hắn nhướng mày: “Con nghĩ kỹ chưa, sau này đều ngủ cùng hổ bông à?”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Niệm Thanh chớp chớp mắt, cô bé ngây thơ sửa lại: “Không phải sau này đều ngủ cùng hổ bông, mà là hôm nay ngủ cùng hổ bông.”
Thấy cô bé không bị lời nói của mình dắt mũi, khuôn mặt nhỏ nhắn còn đang vùi vào con thú bông, đôi mắt ngấn nước nhìn mình, khóe miệng Tề Yếm Thù không khỏi cong lên, vẻ mặt hắn có thêm vài phần cưng chiều, lại đưa tay lên véo má cô bé.
“Sao con lại thông minh như vậy, hửm?” Tề Yếm Thù cúi đầu nhìn cô bé, giọng nói trầm thấp từ tính của hắn vang lên: "Trẻ con trên đời này đều thông minh như con sao?”