Tất cả các cửa hàng trên phố đều chật ních, có khi tiểu nhị vừa mới dâng lên vật phẩm mới, còn chưa kịp giới thiệu, đã bị các khách nhân vây quanh tranh nhau mua sạch.
Lưng tựa vào Thế gia Thương Minh, những món đồ được bán ở Thánh Võ Thành tuyệt đối là mới lạ và hoa lệ nhất toàn cõi Tu Tiên giới. Đồ vật ở đây thường được tiêu thụ hết ngay tại thành, thậm chí không kịp truyền đến các tiên thành ở những châu vực khác.
Cho nên có một vài con cháu thế gia cũng thường xuyên lấy việc mình sở hữu hàng mới ra ở Thánh Võ Thành để khoe khoang gia cảnh và địa vị.
Nếu là trước đây, trong lòng Tạ Quân Từ chỉ có nhiệm vụ, mà không hề để tâm đến những sự ồn ào náo động này.
Nhưng hôm nay lại khác.
Hắn đi một đường, chú ý đến những món đồ được bán ở các cửa hàng ven đường, trong lòng nghĩ phải mua chút gì đó về cho Niệm Thanh.
Tuy nói con phố chính của Thánh Võ Thành dài nhìn không thấy điểm cuối, nhưng những cửa hàng chuyên bán đồ trẻ con vẫn là số ít. Tạ Quân Từ lại thấy được vài gánh hàng rong bán các loại đồ chơi tinh xảo linh hoạt mới ra, còn có những nơi chuyên bán kỳ trân dị thú, đều rất được các tiểu thiếu gia, tiểu thư của thế gia yêu thích.
Đi ngang qua một cửa hàng son phấn, một mùi hương nhàn nhạt ập tới, rất nhiều nữ tu ăn mặc xinh đẹp cùng một số ít nam tu làm cho cửa hàng đông đến chật như nêm cối, tranh nhau mua bán sôi nổi.
Trước đây Tạ Quân Từ chưa bao giờ để ý đến trăm thái của thế gian, bây giờ lại không khỏi thầm nghĩ, đợi Thanh Thanh lớn lên, sẽ trông như thế nào nhỉ? Có lẽ khi đó hắn cũng có thể mua đồ trang điểm cho cô bé.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn không khỏi nhớ cô bé da diết.
May mắn là sư tôn cho phép họ mỗi ngày đều dùng hình chiếu để trò chuyện, mà Niệm Thanh luôn từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ mà chia sẻ với hắn những gì mình làm mỗi ngày, điều này đã làm vơi đi nỗi nhớ của Tạ Quân Từ một cách hiệu quả.
Cô bé cũng kể về chuyện của Tần Tẫn và Tô Khanh Dung. Chuyện Tần Tẫn dọa cô bé khóc, là nằm trong dự đoán của Tạ Quân Từ. Con người Tần Tẫn cả ngày âm u, không được người khác yêu thích là chuyện rất bình thường.
Nhưng tình bạn giữa cô bé và Tô Khanh Dung lại phát triển, thật sự làm Tạ Quân Từ khó có thể lý giải.
Hắn không thể tưởng tượng ra được người thanh niên luôn có nụ cười rạng rỡ trên môi nhưng nói chuyện lại độc địa không thôi kia rốt cuộc đã làm thế nào mà có thể chơi chung được với Thanh Thanh. Tạ Quân Từ thậm chí còn không nghĩ ra được động cơ của Tô Khanh Dung khi làm vậy.
Lẽ nào Tô Khanh Dung là vì nhân lúc hắn không có ở đó, dùng cách lôi kéo Thanh Thanh để làm hắn chướng mắt?
Nghĩ đến chuyện này, Tạ Quân Từ liền có chút bực bội.
Hắn không ngại việc quan hệ giữa sư tôn và Thanh Thanh trở nên tốt đẹp, đây là điều hắn vui mừng khi thấy. Nhưng hắn để ý đến mối quan hệ giữa Niệm Thanh và hai tên còn lại.
Vô, cùng, để, ý.
Đặc biệt là khi Thanh Thanh nói Tô Khanh Dung chơi cờ caro với cô bé, họ còn cùng nhau điêu khắc gỗ làm chim nhỏ, tô màu cho chim nhỏ — trời mới biết lúc nghe những điều này, Tạ Quân Từ trông thì mặt không biểu cảm, nhưng thật ra nước chua trong lòng sắp cuộn trào đến nơi.
Hắn còn chưa được chơi trò chơi với Thanh Thanh, Tô Khanh Dung dựa vào cái gì?