Ván đã đóng thuyền, Thanh Thanh không còn là của một mình hắn nữa.
Tuy rằng trong lòng cô bé, Tạ Quân Từ vẫn là người đặc biệt nhất. Nhưng… con đường tu tiên còn dài, thời gian vẫn còn rất nhiều.
Tô Khanh Dung đi ra khỏi chính điện, hắn quay đầu nhìn cô bé trong cửa, ánh mắt tối tăm không rõ.
Cô bé còn nhỏ, sau này sẽ lớn lên. Đợi đến khi lớn lên, giữa một Tạ Quân Từ không biết nói lời hay ý đẹp và một vị sư huynh có thể trò chuyện, vui chơi cùng cô bé, tương lai cô bé sẽ thích ai hơn, vẫn còn chưa chắc đâu.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tiểu Niệm Thanh trở về đúng vào lúc ăn tối. Bây giờ đồng hồ sinh học của Thương Lang Tông gần như đều đi theo cô bé, Tô Khanh Dung canh đúng giờ cơm để đưa cô bé về, cô bé vừa hay có thể rửa tay ăn cơm.
Tề Yếm Thù đã nấu cơm gần một tháng, hơn nữa còn là một ngày ba bữa, vậy mà người nam nhân này chưa bao giờ cảm thấy ngán.
Một là vì tay nghề của hắn lợi hại, hai là vì cô bé không kén ăn, hắn làm gì cô bé cũng sẽ ăn sạch sẽ, thật sự cho người ta cảm giác thành tựu.
Chẳng qua thông qua khoảng thời gian chung sống này, Tề Yếm Thù từ tốc độ ăn và biểu cảm của cô bé đã phân tích ra được cô bé thích gì, không thích gì, để sau này còn chú ý.
Lúc Tề Yếm Thù bưng khay lên, liền nghe Niệm Thanh kể chuyện xảy ra hôm nay. Trẻ con không biết lựa lời, xảy ra chuyện gì cũng sẽ kể hết ra.
Nghe đủ loại hành động của Tô Khanh Dung, Tề Yếm Thù hừ cười một tiếng.
Tên nhóc này, biết Tạ Quân Từ sắp trở về, đúng là dùng bất cứ thủ đoạn nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng qua, Tề Yếm Thù từ sắc mặt của Tô Khanh Dung cũng có thể nhìn ra được, từ khi hắn chơi cùng cô bé, cảm xúc và tâm trạng của hắn đã tốt hơn rất nhiều.
Thiên phú của Tô Khanh Dung là đủ, chỉ là vì bị tâm ma quấy phá, thường xuyên thích thất thần mộng du, mới làm cho tu vi của hắn lâu như vậy vẫn cứ dừng lại ở kỳ Nguyên Anh.
Cứ để lâu dài, tu vi của hắn nói không chừng cũng sẽ dần dần tăng trưởng.
Ba đệ tử của Tề Yếm Thù mỗi người một tật, hắn tự biết thực lực mình có hạn, chỉ có thể quản được người của họ, chứ không trị được bệnh của họ. Bây giờ nhìn thấy sự thay đổi của Tạ Quân Từ và Tô Khanh Dung, trong lòng hắn cũng yên tâm hơn rất nhiều.
Đương nhiên, tất cả những điều này đều nhờ vào Thanh Thanh.
Trên đời này sao lại có một vật nhỏ đáng yêu như vậy?
Niệm Thanh đang ăn cơm thì bị Tề Yếm Thù véo má.
“Đáng ghét!” Cô bé đưa tay đánh vào tay hắn.
Tề Yếm Thù luôn thích véo cô bé, véo đến mức hắn mất cả uy nghiêm, véo đến mức Niệm Thanh mất đi sự kính trọng cuối cùng đối với hắn. Bây giờ nam nhân vừa đưa tay ra, liền sẽ bị cô bé đánh.
Có thể làm cho một cô bé ngoan ngoãn hiểu chuyện như vậy biến thành thế này, có thể tưởng tượng Tề Yếm Thù đã làm phiền người ta đến mức nào.
Đại ma đầu ngày xưa mỗi ngày phải nấu cơm thì thôi đi, xoa má véo tai còn bị đánh, hắn không những không tức giận, mà trên gương mặt sắc bén còn kèm theo sự cưng chiều.
Hắn mang theo một nụ cười nhàn nhạt nói: “Bây giờ Tạ Quân Từ có con làm em gái, Tô Khanh Dung cùng con là bạn bè, chỉ có Tần Tẫn là đáng thương nhất, không ai chịu để ý đến hắn, chỉ có thể một mình ở trên ngọn núi không ra ngoài.”