Tạ Quân Từ dừng lại giữa không trung, hắn quả nhiên đã thấy bóng dáng của Tần Tẫn.
Hai người tám tháng không gặp, lại không có ý định khách sáo hỏi thăm, ngược lại chỉ cần ở cùng một nơi, liền có một cảm giác tranh đấu sắc bén.
Tạ Quân Từ lạnh lùng nói: “Có việc gì?”
Tần Tẫn hừ cười một tiếng.
“Không có việc gì.” Hắn nói: "Trùng hợp thật, bản tọa cũng phải đến đỉnh núi chính.”
Trong mắt hắn có một vẻ vui sướng khi người gặp họa mà Tạ Quân Từ không hiểu được, Tạ Quân Từ cũng mặc kệ hắn, tiếp tục bay về hướng đỉnh núi chính.
Tần Tẫn cũng không vội, chậm rãi đi theo sau.
Tạ Quân Từ đáp xuống ngoài chính điện, hắn nhanh chân bước qua ngưỡng cửa, vào điện liền hành lễ nói: “Sư tôn, đệ tử đã trở lại.”
Lời còn chưa nói xong, hắn đã ngẩng đầu vội vã tìm kiếm bóng dáng cô bé.
“Tạ Quân Từ!” Niệm Thanh vui mừng kêu lên một tiếng, cô bé vứt quân cờ trong tay xuống, liền chạy về phía Tạ Quân Từ.
Tạ Quân Từ đưa tay ôm cô bé vào lòng, nỗi vướng bận kéo dài cả tháng trời cuối cùng cũng đã được giải tỏa.
Cô bé ôm cổ hắn, bám chặt lấy hắn, cô bé nói một cách đáng thương: “Muội nhớ huynh lắm, nhớ lắm, sao huynh đi lâu như vậy.”
Tạ Quân Từ ôm lấy thân thể mềm mại của Niệm Thanh, mày mắt xa cách lạnh lùng của hắn cuối cùng cũng lộ ra một chút ý cười.
“Ta cũng nhớ muội.” Hắn nhẹ giọng nói.
Thanh Thanh bế lên hình như nặng hơn một chút, không giống như lúc hắn mới cứu cô bé, ôm không có chút trọng lượng nào, nhẹ đến mức làm người ta hoảng sợ. Trên người cô bé cuối cùng cũng có chút thịt, không còn gầy trơ xương như ban đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tề Yếm Thù thật sự đã nuôi cô bé rất tốt.
Trong lòng nghĩ đến đây, Tạ Quân Từ lúc này mới bỗng nhiên nhớ ra sư tôn đã bị mình bỏ quên ở một bên.
Xưa nay các đệ tử đều rất kính sợ Tề Yếm Thù, Tạ Quân Từ càng chưa bao giờ có lúc lơ là như vậy. Hắn bỗng nhiên hoàn hồn, vội vàng quỳ xuống.
Trong lòng hắn còn ôm Tiểu Niệm Thanh, cô bé theo hắn lên xuống, nhưng vẫn cứ ôm chặt cổ hắn không rời, trông có vẻ thật sự rất nhớ Tạ Quân Từ.
Tạ Quân Từ vừa định cáo tội, Tề Yếm Thù lại lạnh nhạt nói: “Vất vả cho ngươi rồi, đứng lên đi.”
“… Đa tạ sư tôn.”
Tạ Quân Từ không giỏi ăn nói, tất cả sự cảm kích cuối cùng cũng chỉ hóa thành bốn chữ ngắn ngủi.
Hắn đứng dậy, ôm cô bé, lúc này mới rốt cuộc có thời gian dời sự chú ý từ trên người Niệm Thanh ra xung quanh.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Không xem thì thôi, vừa nhìn một cái, lập tức làm Tạ Quân Từ có chút ngây người.
Toàn bộ chính điện đã thay đổi hoàn toàn, cuối cùng cũng không còn thấy dáng vẻ tối tăm âm u, chất đầy đồ đạc lộn xộn ban đầu, bây giờ đã trở nên vô cùng sáng sủa sạch sẽ. Ngay cả Tề Yếm Thù cũng không còn rượu không rời tay, trong điện không có đồ đạc linh tinh và bình rượu, ngược lại ở bên cạnh lại bày rất nhiều đồ dùng trẻ con.
Đây…
Những thứ này… đều là vì Thanh Thanh?
Hắn có chút chấn động.
Tạ Quân Từ là đệ tử đầu tiên của Tề Yếm Thù, cũng là người ở bên hắn lâu nhất. Hắn biết sư tôn luôn luôn tiêu cực chán đời, thậm chí đối với việc đắc đạo phi thăng cũng không có hứng thú, cứ thế say sưa ít nhất cũng đã mấy trăm năm.
Thế mà bây giờ, chỉ trong một tháng ngắn ngủi, Tề Yếm Thù đã… cai rượu?