Lúc ngủ cô bé vẫn ôm cổ Tạ Quân Từ. Tạ Quân Từ đợi một lát, muốn đặt cô bé đang ngủ lên giường, không ngờ chỉ hơi động một chút, hơi thở của cô bé liền có chút phập phồng, như thể ngủ không được sâu.
Không còn cách nào khác, Tạ Quân Từ chỉ có thể ôm cô bé cả đêm, đợi đến gần hừng đông, mới thành công nhẹ nhàng đặt Niệm Thanh trở lại trong chăn.
Cô bé thức khuya, nên dậy cũng có chút muộn, ngủ nhiều hơn ngày thường một canh giờ, mới từ từ tỉnh lại.
Lúc mở mắt cô bé vẫn còn chút ngái ngủ hoang mang, nhất thời không nhớ ra mình đang ở đâu, còn tưởng mình vẫn đang ở trên đỉnh núi chính, cho rằng việc Tạ Quân Từ trở về chỉ là một giấc mơ.
Tiểu Niệm Thanh dụi dụi mắt, cuối cùng cũng thấy rõ bóng người thanh lãnh đang ngồi ở mép giường. Giống như một cây tùng vững chãi và trầm mặc, cho dù không lên tiếng, chỉ lặng lẽ cắm rễ ở đó, cũng sẽ vô cớ cho người ta một cảm giác an toàn.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tạ Quân Từ nhận thấy cô bé đã tỉnh, hắn ngẩng đầu, vừa định nói chuyện, cô bé đã nhào vào lòng hắn.
“Em nhớ huynh lắm.”
Cô bé vừa mới tỉnh ngủ, giọng nói còn non nớt mềm mại hơn ngày thường, trái tim Tạ Quân Từ như tan chảy, hắn đưa tay ôm cô bé vào lòng.
Lúc Niệm Thanh ở đỉnh núi chính, Tề Yếm Thù cả ngày đều dùng thanh khiết thuật để làm sạch cho cô bé, vừa đỡ tốn công lại vừa nhanh gọn.
Tạ Quân Từ tuy chính mình cũng thường xuyên sử dụng thanh khiết thuật, nhưng kinh nghiệm chăm trẻ của hắn đều là học được ở nhân gian, vô cùng đơn giản và bình dân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hắn múc nước cho nhóc con, lại đun nóng một chút, đợi đến khi nước ấm vừa phải, mới dùng khăn tay mềm mại thấm ướt rồi nhẹ nhàng lau mặt cho cô bé.
Phía sau tai cô bé rất dễ bị ngứa, mỗi lần nhẹ nhàng lau đến là cô bé lại khúc khích cười, né tránh tay Tạ Quân Từ.
“Em cũng muốn! Em cũng muốn.”
Đợi đến khi được lau khô, Niệm Thanh lập tức nói.
Không có đứa trẻ nào có thể thoát khỏi sự cám dỗ của việc chơi nước!
Tạ Quân Từ vốn dĩ chỉ định lau mặt cho cô bé tỉnh táo, rồi sẽ đi đến đỉnh núi chính tìm sư tôn ăn cơm, nhưng Tiểu Niệm Thanh ham chơi quá độ, nhất quyết không chịu ngoan ngoãn nghe lời.
Cô bé bây giờ càng ngày càng giống một đứa trẻ bình thường đúng tuổi, bắt đầu ham chơi, mà không còn vẻ rụt rè và ngoan ngoãn ban đầu, Tạ Quân Từ trong lòng thật ra rất vui mừng.
Hắn cũng chiều chuộng cô bé, thấy cô bé muốn chơi như vậy, liền đặt cô bé lên bàn ăn, lại bưng lên một chậu nước ấm, còn mình thì ngồi bên cạnh bàn, dùng tay nhẹ nhàng che bụng cô bé, để tránh cô bé tự mình chúi đầu vào trong nước.
Niệm Thanh nhoài người bên cạnh chậu, dùng khăn tay khuấy nước chơi.
Khuấy một lúc, cô bé dùng hai tay cố sức muốn nhấc khăn tay lên, nhưng khăn tay thấm nước quá nặng, cô bé không thể làm được như ý. Tạ Quân Từ giúp cô bé nhấc khăn tay lên, ngón tay hắn dùng sức, vắt bớt đi không ít nước, lúc này mới đưa cho cô bé.
Không ngờ, cô bé nhận lấy khăn tay cũng không chơi tiếp, mà là đứng lên trên bàn, đi về phía hắn.
Tạ Quân Từ theo bản năng dùng hai tay nhẹ nhàng đỡ lấy eo Tiểu Niệm Thanh, liền cảm thấy trên má hơi lành lạnh, hóa ra là Niệm Thanh đang bắt chước hắn, lau mặt cho hắn.