Hắn đặt cô bé xuống đất, cô bé đã tự mình quen cửa quen nẻo chạy lên bậc thềm, Tạ Quân Từ gọi cũng không kịp.
Tiểu Niệm Thanh nhón chân, vịn vào mép giường, nói một cách mềm mại: “Sư hổ!”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Tề Yếm Thù buông sách xuống, hắn thờ ơ nói: “Con đến trễ rồi, những thứ này đều là của ta.”
Hắn đưa tay ra như muốn lấy linh quả, cô bé quả nhiên sốt ruột, cô bé lập tức cố gắng bò lên trường kỷ, tranh giành với Tề Yếm Thù.
Bầu không khí giữa hai người vô cùng hài hòa, vừa nhìn đã biết Tề Yếm Thù thường xuyên trêu chọc trẻ con như vậy.
Niệm Thanh cuối cùng cũng cố gắng cướp được đồ ăn ngon, cô bé ngồi trên sập vui vẻ ăn, Tề Yếm Thù lúc này mới nhìn về phía Tạ Quân Từ.
Hắn liếc mắt một cái, Tạ Quân Từ liền hiểu ý.
“Thanh Thanh hôm qua không ngủ ngon, ngủ muộn, cho nên hôm nay dậy cũng có chút trễ.” Tạ Quân Từ hổ thẹn nói: "Sư tôn đợi lâu.”
Tề Yếm Thù hừ cười một tiếng.
“Không sao.” Hắn lạnh nhạt nói: "Vậy ăn cơm đi.”
Tạ Quân Từ cuối cùng cũng có thể nhìn thấy, một tháng qua sư tôn và Thanh Thanh đã chung sống với nhau như thế nào.
Tề Yếm Thù đứng dậy, Niệm Thanh liền đưa tay ôm lấy cổ hắn. Cô bé cũng không ngốc, ở trên địa bàn của Tề Yếm Thù thì để Tề Yếm Thù ôm, ba người đi về phía sau điện.
Tạ Quân Từ lúc này mới chú ý, phía sau điện không biết từ lúc nào đã có thêm một cái đình. Trong đình bày mấy mâm thức ăn tinh xảo, bốn phía bày ghế, trong đó có một cái tương đối cao, xung quanh ghế còn có vòng bảo hộ, vừa nhìn đã biết là ghế chuyên dụng cho trẻ con.
Tề Yếm Thù đặt Niệm Thanh vào ghế, còn mình thì ngồi xuống đối diện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thấy Tạ Quân Từ còn ngây người đứng một bên, hắn lười biếng nói: “Ngồi đi, chờ bản tôn mời ngươi à?”
Tạ Quân Từ lúc này mới đờ đẫn ngồi xuống.
Tề Yếm Thù đột nhiên đối xử với hắn ôn hòa như vậy, Tạ Quân Từ thật sự rất khó có thể lập tức quen được.
Trong đình không khí hòa hợp, an nhàn, cô bé tự mình dùng muỗng ăn cơm, bên kia Tề Yếm Thù thì đang uống trà. Hắn tâm trạng không tồi, còn chủ động rót cho Tạ Quân Từ một ly.
Tạ Quân Từ ngồi bên cạnh Tề Yếm Thù, sống lưng hắn thẳng tắp, cả người căng cứng, vừa nhìn đã biết là có chút căng thẳng.
Trước đây Tề Yếm Thù luôn luôn xa cách và đáng sợ, Tạ Quân Từ chưa bao giờ nghĩ tới lại có một ngày như vậy.
Tạ Quân Từ không nhịn được mà nghĩ, những tiên môn bình thường, thầy trò có phải cũng sẽ ngồi cùng nhau uống trà vào lúc nhàn rỗi như thế này không?
Trong lòng hắn không khỏi có chút phấn khởi.
Niệm Thanh đang ăn cơm, Tạ Quân Từ nhân cơ hội này để bàn chính sự với Tề Yếm Thù.
Hắn dâng Lưu Trạch Kính lên, trầm giọng nói: “Sư tôn, Lưu Trạch Kính của ngài, đệ tử đã lấy về rồi.”
Tề Yếm Thù nhận lấy Lưu Trạch Kính, hắn thờ ơ ngắm nghía món Thánh cấp pháp bảo này, trên mặt không có nhiều biểu cảm, dường như thứ cầm trong tay chỉ là một tấm gương bình thường mua được ở tiên thành.
“Đám lão già đó không nói gì chứ?” Hắn thờ ơ hỏi.
“Không có ạ.” Tạ Quân Từ nói: "Con đã nói theo lời của sư tôn, họ quả nhiên đã đưa pháp bảo cho con.”
Cô bé đang chuyên tâm chú ý ăn cơm, nghe họ nói chuyện, còn hệ thống thì lại đang trầm tư.
Trước đó nó nghe Tề Yếm Thù nói các thế gia nợ hắn một ân tình, liền tìm kiếm trong các tình tiết của nguyên tác, cũng không tìm thấy cốt truyện tương tự.