Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 221



 



Người còn lại là Niệm Thanh, cô bé rõ ràng sau lưng không có chỗ dựa, mất trọng tâm là sẽ ngã ngửa ra sau, nhưng cô bé cứ nhất quyết muốn giữ khoảng cách với Tần Tẫn, không giống như lúc ở trong tay ba người kia, đều sẽ theo thói quen mà rúc vào cho thoải mái.

Tần Tẫn không động, thật ra cũng không phải là ghét bỏ Tiểu Niệm Thanh, mà là hắn trước nay chưa từng ôm một đứa trẻ không có sức chống cự như vậy. Cô bé vừa nhẹ lại vừa mềm, dường như hắn chỉ cần dùng sức một chút là có thể làm cô bé bị thương, làm cho Tần Tẫn nhất thời ngây người.

Tề Yếm Thù thật sự xem không nổi nữa, hắn đưa tay xách cổ áo sau của cô bé, lại xách cô bé trở về.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Tiểu Niệm Thanh cũng thở phào một hơi thật lớn, vội vàng trốn vào lòng sư phụ.

Tần Tẫn phản ứng lại, lập tức có chút hối hận.

Hắn chỉ muốn quan sát gần một chút xem kiếm cốt trời sinh rốt cuộc trông như thế nào, lại cứ thế bỏ lỡ một cơ hội.

Tần Tẫn nhìn về phía Ngu Niệm Thanh, hắn rõ ràng có thể cảm nhận được sự chống đối của cô bé đối với hắn. Ánh mắt hắn vừa nhìn qua, cơ thể cô bé đều căng cứng lên.

Thật không ngờ, vật nhỏ mấy ngày trước còn làm hắn tránh không kịp, bây giờ lại làm hắn hối hận vì trước đây mình đã có chút quá hung dữ.

Tần Tẫn thấy cô bé thật sự không muốn để ý đến mình, chỉ có thể ngượng ngùng rời đi.

Bên kia, trong đình ngoài sau điện, Tạ Quân Từ và Tô Khanh Dung đứng đối diện nhau.

Tạ Quân Từ quay đi, đôi môi mỏng hơi mím lại.

Hắn thật sự không thích Tô Khanh Dung, càng ghét những tiểu xảo mà hắn chơi sau lưng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Có thể làm cho Tạ Quân Từ, người phải quản lý cảm xúc tiêu cực của mình, cảm thấy chán ghét, có thể thấy hắn thật sự rất ghét Tô Khanh Dung.

Tuy quan hệ giữa hắn và Tần Tẫn cũng không tốt, nhưng còn xa mới đến mức chán ghét, dù sao hai người có mâu thuẫn đều là giải quyết ngay tại trận.

Chỉ có thủ đoạn của Tô Khanh Dung là thích âm thầm hại người sau lưng, từ những lần luận bàn trong quá khứ cho đến chuyện của Thanh Thanh bây giờ đều là như vậy, đây cũng là nguyên nhân lớn nhất Tạ Quân Từ ghét hắn.

Nhưng hôm nay Tô Khanh Dung đã đồng ý việc luyện chế đan dược, cho dù là vì Ngu Niệm Thanh, Tạ Quân Từ cũng không thể lại trở mặt với hắn như trước.

Hai loại cảm xúc giao nhau, làm cho tâm trạng của Tạ Quân Từ trầm xuống.

Đúng lúc này, Tô Khanh Dung mở miệng: “Sư huynh.”

Câu “sư huynh” này của Tô Khanh Dung, nghe bao nhiêu lần cũng làm người ta không thoải mái. Dù sao thì câu nói tiếp theo của người thanh niên này, thường không phải là độc miệng thì cũng là những thứ rất khó nghe.

Tạ Quân Từ ngước mắt lên, hắn lạnh lùng nhìn qua, đối diện với ánh mắt của Tô Khanh Dung. Kết quả rất bất ngờ là, Tạ Quân Từ thế mà lại phát hiện trên mặt người thanh niên hôm nay cũng không có cảm xúc độc địa, bạc bẽo tương tự.

Trông hắn rất bình thường.

Tô Khanh Dung thế mà lại trông rất bình thường?

Người thanh niên cụp mắt xuống, hắn nhẹ nhàng nói: “Sư huynh, xin lỗi.”

Tô Khanh Dung thế mà lại xin lỗi?!

Tạ Quân Từ không dám tin mà nhìn hắn, trên người Tô Khanh Dung vẫn không có bất kỳ dấu hiệu nào của sự giễu cợt hay âm mưu.

“Quá khứ là ta không tốt, luôn nói những lời làm huynh tức giận.” Tô Khanh Dung nói: "Lúc ta muốn có được Niệm Thanh, cũng đã nghĩ đến một vài biện pháp làm huynh tức giận.”