Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 261



Mà nhìn dáng vẻ nhỏ tuổi lại không rành thế sự của cô bé, liền sẽ bất giác muốn bảo vệ cô bé, không để cô bé phải chịu một chút tổn thương nào từ thế giới tàn khốc này.

Tình cảm đầu tư càng nhiều, liền càng khó có thể rút ra, mà là cam tâm tình nguyện chìm đắm trong cuộc sống mới do cô bé này mang lại.

Đạo lý Tần Tẫn đều hiểu, chỉ là…

Hắn dám cam đoan mình không nghĩ gì cả, chỉ là có một chút mong đợi nhóc con ăn cơm xong sẽ lại đến xem hắn.

Kết quả hai canh giờ trôi qua, đã gần đến giữa trưa, cô bé cũng không xuất hiện, ngược lại là Tô Khanh Dung đến.

Tô Khanh Dung mỉm cười ôn tồn lễ độ, từ bề ngoài mà xem, hắn nho nhã lễ độ, ôn nhuận tuấn mỹ, đáng lẽ phải là loại công tử thế gia được người người yêu thích, đáng tiếc từ giọng nói mềm mại êm tai như nước chảy của hắn luôn phun ra nọc độc.

“Sư huynh nhìn thấy ta chắc thất vọng lắm nhỉ.” Tô Khanh Dung cười nói: "Thanh Thanh và sư tôn đi vào trong tranh cuộn chơi rồi, hôm nay không về được đâu.”

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Cầu thang phía sau chính điện nối liền với cái mà Tô Khanh Dung gọi là "tranh cuộn", đó là nơi lần trước Tề Yếm Thù đã đưa Niệm Thanh đi câu cá.

Những gì được vẽ trên các cuộn tranh đó đều là cảnh tượng thật, là một vài bí cảnh quý giá hẻo lánh ít người lui tới. Từ cuộn tranh có thể kết nối đến vị trí đó, có thể dễ dàng đến được những nơi cách Thương Lang Tông hàng vạn dặm.

Người ngoài đều đồn rằng lúc Tề Yếm Thù bị đảo Huyền Vân trục xuất khỏi sư môn đã trộm đi rất nhiều bảo vật hiếm lạ trên đảo. Người ngoài không tìm thấy vị trí của Thương Lang Tông là một chuyện, mà những cuộn tranh này trông cũng vô cùng kỳ diệu.

Trong khoảng thời gian này, tính tình của hắc long thật sự đã được rèn giũa tốt hơn rất nhiều trong tay tiểu sư muội. Nếu là trước đây, một câu này của Tô Khanh Dung sẽ làm hắn tức giận, nhưng bây giờ nó chỉ mặc kệ hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Khanh Dung vẫn như cũ đút cho nó viên đan dược đã luyện chế xong, sau đó nói: “Hôm nay cũng gần ổn rồi, đợi đến khi hấp thụ hết dược lực, huynh thử lại xem.”

Hắc long nín thở ngưng thần, thúc giục chân khí hấp thụ dược lực.

Sau một đại chu thiên, nó lập tức cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Hắc long duỗi móng vuốt, cơ thể nó dần dần lớn ra, cái sọt nhỏ dưới thân lập tức bị đè bẹp.

Thân hình nó dần dần chạm đến nóc nhà, chẳng qua rất nhanh lại rụt trở về, nhưng đã lớn hơn so với trước một vòng.

Hắc long ngẩng đầu, nó nhìn chằm chằm vào Tô Khanh Dung, âm u mở miệng: “Ngươi—”

Vì bị thương và một khoảng thời gian không nói chuyện, giọng nói của nó nghe có chút khàn khàn, cảm giác càng hung dữ hơn.

Tô Khanh Dung cũng biết mình trong khoảng thời gian này không ít lần chọc tức Tần Tẫn, quả thực là đang khiêu vũ trên bãi mìn của hắn. Theo tính cách của Tần Tẫn, đợi đến khi hồi phục nói không chừng sẽ đánh hắn một trận tơi bời.

Hắn ra tay trước để chiếm lợi thế, có chút kinh ngạc nói: “Sư huynh sao lại nhìn ta như vậy, lẽ nào muốn dạy dỗ ta sao? Ta dù sao cũng đã cứu sư huynh một mạng, sư huynh thật sự muốn đối xử với ta như vậy à?”

Tần Tẫn biết ngay tên khốn Tô Khanh Dung này đã sớm tính kế xong, hắn ta cứu hắn là thật, trong khoảng thời gian này cố tình chọc tức hắn cũng là thật, chính là vì Tô Khanh Dung cắn chắc Tần Tẫn đang đuối lý, không thể làm gì hắn.