Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 263



Sắc mặt Tô Khanh Dung cũng lạnh xuống, hắn phẩy tay áo rời khỏi đỉnh núi chính.

Trên đường trở về, Tô Khanh Dung càng nghĩ càng giận, quan trọng nhất vẫn là giận chính mình.

Câu nói đó sao hắn lại có thể ngu ngốc hỏi ra như vậy, Tần Tẫn ghét hắn không phải là chuyện rõ ràng sao? Hắn lại cứ cố tình tự rước lấy sự nhàm chán.

Vừa châm chọc chèn ép người ta là hắn, vì Tần Tẫn vô tình như vậy cũng không muốn dính dáng đến mình mà bực mình cũng là hắn.

(Mèo edit: Thật ra Dung Dung rất đáng thương, từ nhỏ đã bị bắt, giam cầm, làm sao hiểu thứ sự và tình cảm của con người, Dung Dung chỉ như một đứa trẻ to xác thôi, thấy thương Dung Dung ghê.)

Tô Khanh Dung có chút phiền muộn, đến mức nhìn cả khối đồ vật giá trị liên thành, cả m.á.u thịt và vảy đen mà Tần Tẫn tự hại mình để đưa, cũng thấy chướng mắt.

Hắn tuy miệng rất xấu, nhưng hắn không nghĩ đến việc làm Tần Tẫn thật sự tự hại mình.

Tần Tẫn thế mà lại không muốn cùng hắn tranh chấp một chút như trước đây, thà rằng làm tổn thương chính mình cũng muốn phân rõ giới hạn với hắn…

Lần này Tô Khanh Dung chủ động chữa bệnh cho Tần Tẫn, một lòng chuyên tâm nghiên cứu thuốc giải cho hắn, vốn dĩ không phải hoàn toàn vì mục đích cò kè mặc cả với Tần Tẫn cuối cùng, nhưng hắn vốn dĩ rốt cuộc mong đợi phản ứng gì của người ta, chính Tô Khanh Dung bây giờ cũng có chút không biết.

Có lẽ, là trong khoảng thời gian này qua lại với Tạ Quân Từ, làm hắn dần dần trở nên có chút tham lam đi.

Tô Khanh Dung trở lại ngọn núi của mình, vì tâm trạng không tốt mà trực tiếp đóng cửa không ra ngoài.

Bên kia, hắc long nằm trên cái sọt đã bị hắn đè bẹp, thân hình hắn đã lớn hơn một chút, chỉ có nửa thân trước có thể nằm gọn trong sọt.

Vết thương trên người hắn đã ngừng chảy máu, chẳng qua rồng là một chủng tộc mạnh mẽ và quý giá như vậy, thường sẽ không bị thương, chỉ cần bị thương là sẽ lành lại rất chậm, muốn hoàn toàn lành lặn ít nhất cần mấy tháng thời gian.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Một con hắc long khỏe mạnh lại bị thương một mảng nhỏ, để lộ ra m.á.u thịt đã ngừng chảy bên trong, trông có chút ghê người.

Hắn nhắm mắt lại lặng lẽ nằm bò, liền nghe thấy hơi thở của Tạ Quân Từ đến gần.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

“Tô Khanh Dung đâu?” Đến gần, Tạ Quân Từ không hiểu nói.

Hắc long giật giật râu, không ngẩng đầu.

“Không biết.” Hắn lười biếng trả lời.

“Ngươi thế mà lại có thể nói chuyện, xem ra hồi phục không tồi.” Tạ Quân Từ có chút kinh ngạc, hắn nói: "Nhưng ngươi vẫn là không nói chuyện thì được người ta thích hơn.”

Hắc long rốt cuộc mở mắt, hắn mất kiên nhẫn nói: “Cút, đừng phiền lão tử.”

Tạ Quân Từ liếc nhìn vết thương trên người hắn, đại khái đoán được vừa rồi chắc là đã có chuyện gì không vui với Tô Khanh Dung.

“Tính tình này của ngươi phải sửa đi.” Tạ Quân Từ chân thành nói: "Nếu không Thanh Thanh vẫn sẽ sợ hãi ngươi.”

Hắc long trừng mắt lên, nó cao giọng nói: “Bản tọa không hiếm lạ.”

Tần Tẫn vốn dĩ đã không phục vị trí đại sư huynh của Tạ Quân Từ, dù sao hắn cũng lớn tuổi hơn Tạ Quân Từ, thời gian tu luyện cũng dài hơn hắn, tự nhiên không thích nghe hắn nói những lời này.

Hai người nói chuyện không hợp nhau, nửa câu cũng thấy thừa. Tạ Quân Từ lại không hề tức giận, hắn rời khỏi đỉnh núi chính đi tu luyện.