Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 277



Đầu đông đã đến, chẳng qua là còn chưa có tuyết rơi mà thôi.

Đối với một đứa trẻ mà nói, khu rừng dường như chỉ trong một đêm lá cây đã rụng hết. Sáng hôm đó tỉnh dậy, Tạ Quân Từ liền cảm nhận được sự hứng thú của cô bé không cao.

Tạ Quân Từ trong lòng không khỏi chùng xuống.

Xem ra, một năm thời gian vẫn khó có thể làm cho cô bé quên đi màn sương mù năm xưa.

Một năm nay Ngu Niệm Thanh được ăn ngon mặc ấm, vóc dáng đã lớn hơn không ít, cũng đã có da có thịt, là một thân hình khỏe mạnh của một đứa trẻ, cũng ngày càng có sức sống, thích ồn ào.

Cho nên lúc cô bé đột nhiên lại trở nên yên tĩnh, liền vô cùng rõ ràng.

Sau khi vào chính điện, cô bé liền ngồi trước chiếc bàn lùn nhỏ của mình, yên tĩnh chơi đồ chơi, để lại sư phụ và các sư huynh mấy người nhìn nhau.

Bây giờ mấy người họ thường xuyên tụ tập lại với nhau, đến cả Tần Tẫn cũng gần như mỗi ngày đều đến đỉnh núi chính.

Ngu Niệm Thanh ở bên cạnh chơi trò chơi, sư phụ và các sư huynh liền ở bên cạnh nói chuyện phiếm.

“Nó sao lại ủ rũ vậy?” Tề Yếm Thù nhíu mày nói.

Tạ Quân Từ nói: “Có thể là vì mùa đông sắp đến, cô bé có bóng ma tâm lý.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nghe hắn nói, mọi người im lặng.

“Hay là cứ hủy bỏ mùa đông trước đi, liền chuyển sang mùa xuân, không phải tốt hơn sao?” Tô Khanh Dung đề nghị.

“Như vậy chỉ trị được ngọn không trị được gốc.” Tần Tẫn không đồng tình với ý kiến của hắn: "Cô bé sợ mùa đông là vì có khúc mắc, tốt nhất vẫn là nghĩ cách giải quyết, để cô bé vượt qua được cái rào cản này, nếu không sau này có lẽ sẽ trở thành tâm ma.”

“Thanh Thanh mới bốn tuổi, vượt qua cái rào cản gì chứ?” Tô Khanh Dung cũng rất bất mãn: "Cứ cho qua mùa đông trước, đợi cô bé lớn hơn một chút rồi nói không được sao?”

“Bây giờ cô bé không vội, sang năm cũng không vội, năm sau vẫn không vội. Cứ chờ đợi rồi cô bé sẽ lớn lên, sau này rời khỏi Thương Lang Tông, bên ngoài vẫn có mùa đông, lẽ nào ngươi muốn hủy bỏ cả mùa đông của Tu Tiên giới, hay là để cô bé vĩnh viễn không ra khỏi cửa?” Tần Tẫn lạnh lùng nói.

Bây giờ Tần Tẫn và Tô Khanh Dung vẫn cứ nhắm vào nhau, thường xuyên cãi nhau, ngược lại Tạ Quân Từ và quan hệ của hai người họ đều tốt hơn một chút.

Quan niệm giáo dục của mỗi người đều sẽ có chút khác biệt, lúc này chỉ có thể để Tề Yếm Thù quyết định.

Tề Yếm Thù im lặng hồi lâu, hắn mở miệng nói: “Như vầy đi, mùa đông trước không có tuyết, từ từ tăng thời gian lên. Năm nay chỉ có bảy ngày, sang năm lại thêm mấy ngày, xem cô bé có thể từ từ thích ứng không.”

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Quyết định của hắn xem như là một sự trung hòa, Tần Tẫn và Tô Khanh Dung liền đều không có ý kiến gì nữa.

Tạ Quân Từ biết, so với sự rét lạnh hay là mùa đông, điều khiến Niệm Thanh canh cánh trong lòng hẳn là việc tuyết rơi. Chỉ cần không có tuyết rơi, có lẽ cô bé sẽ dễ chịu hơn một chút.

Tuy chỉ có bảy ngày ngắn ngủi, bên ngoài cũng không có tuyết rơi, nhưng cô bé vẫn cứ trông có vẻ không có hứng thú, thậm chí đến cả ngủ cũng không yên, trong mơ thường xuyên giật mình tỉnh giấc, dậy cũng sớm hơn ngày thường rất nhiều.

Lúc Niệm Thanh dậy, bên ngoài trời mới tờ mờ sáng, bầu trời là một màu xanh lam thuần khiết.