Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 280



Tần Tẫn lúc này mới miễn cưỡng cúi đầu, hắn đưa tay ôm Niệm Thanh vào lòng, nói bằng giọng cứng đờ với Tạ Quân Từ: “Ta muốn đi báo thù, sư tôn cứ nhất quyết bắt ngươi đi cùng ta.”

Những lời này của hắn là dùng truyền âm, còn mang theo sự bực bội bị đè nén.

Đối với Tần Tẫn mà nói, cách làm của Tề Yếm Thù không nghi ngờ gì là không tin tưởng vào thực lực và suy nghĩ của hắn. Hắn cảm thấy mình bị sư tôn xem thường một cách vô lý, cho nên mới bướng bỉnh.

Tạ Quân Từ có chút do dự, hắn nhìn Tề Yếm Thù, rồi lại nhìn Tần Tẫn. Bảo hắn một hơi dỗ dành hai người, thật sự quá khó khăn.

Hắn hành lễ nói: “Sư tôn, lần trước Tần Tẫn bị thương, là vì bị người ta ám toán, không có chuẩn bị. Bây giờ đệ ấy đã ăn quả đắng, đệ tử tin tưởng với thực lực của đệ ấy, rất khó có người có thể lại tính kế được đệh ấy, Tần Tẫn hoàn toàn có thể tự mình báo thù.”

Tạ Quân Từ nói giúp Tần Tẫn, cảm xúc trên khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn của Tần Tẫn lúc này mới có dấu hiệu buông lỏng, ngược lại Tề Yếm Thù thì lại nheo mắt, có chút nguy hiểm.

“Chẳng qua đệ tử vừa hay cũng muốn ra ngoài mài giũa, chuyến đi Nhân giới lần trước, đối với con tác dụng cũng không lớn, có lẽ phải đổi một nơi nguy hiểm hơn mới được.” Tạ Quân Từ nhìn về phía Tần Tẫn: "Ta đi Yêu giới hay Ma giới đều như nhau, nếu đã như vậy, tại sao hai chúng ta không đồng hành một khoảng thời gian? Đệ báo thù của đệ, ta mài kiếm của ta, đến lúc đó cùng nhau trở về là được.”

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Tần Tẫn cũng biết Tạ Quân Từ là đang tìm lối thoát cho cả hai.

Sư tôn luôn luôn bá đạo, nói ra lời tuyệt không thay đổi, ván đã đóng thuyền, cứ cứng rắn chống lại cũng không có gì cần thiết, trừ phi hắn thật sự muốn dựa theo lời Tề Yếm Thù đi tự lập môn hộ.

Hắn miễn cưỡng cúi đầu, yết hầu mấp máy, nói một cách cứng đờ: “Vậy thì cùng đường đi.”

Tề Yếm Thù cũng xem như là mượn lời Tạ Quân Từ để xuống nước, hắn nhìn dáng vẻ không phục bị đè nén của Tần Tẫn không vừa mắt, mất kiên nhẫn nói: “Cút đi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thấy Tần Tẫn định thuận tiện ôm luôn cô bé đi, hắn lạnh lùng nói: “Thanh Thanh ở lại.”

Hai người đệ tử sau khi hành lễ liền đi rồi, chỉ để lại nhóc con ngây ngô.

Cô bé đi đến bên cạnh trường kỷ, chống má, nói bằng giọng non nớt: “Sư hổ đừng giận.”

Tề Yếm Thù đưa tay xách cô bé vào lòng, lại véo khuôn mặt mũm mĩm của cô bé. Ngày thường nhóc con không cho người ta véo, véo lâu là sẽ đánh vào tay.

Bây giờ cảm giác hắn không vui, cô bé liền ngoan ngoãn để hắn véo, cũng không động đậy, đôi mắt to tròn trong veo còn quan tâm nhìn hắn.

Bất kể là cơn giận lớn đến đâu, trước đôi mắt này dường như cũng sẽ tan thành mây khói.

Tề Yếm Thù buông ngón tay, ngược lại ôm chặt cô bé.

“Đúng là nghiệt đồ.” Hắn hừ lạnh một tiếng, lẩm bẩm: "Còn không đáng yêu bằng Thanh Thanh.”

“Thanh Thanh đáng yêu nhất!” Cô bé tiếp lời.

“Ừm, con đáng yêu nhất.”

Hai người ra khỏi chính điện, Tần Tẫn liền không một tiếng động mà bay đi. Tạ Quân Từ đi theo sau Tần Tẫn, Tần Tẫn không từ chối, hai người một đường trở về ngọn núi của Tần Tẫn.

Đây vẫn là lần đầu tiên trong hai trăm năm Tần Tẫn "chủ động" để Tạ Quân Từ đến địa bàn của mình.