Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 308



Tô Khanh Dung không hề vội vã, hắn phe phẩy chiếc quạt, thong thả nói: "Lời đồn đáng sợ, chẳng lẽ chỉ dựa vào danh tiếng không nhìn thấy, không sờ được mà có thể định tội c.h.ế.t cho người sống sao? Hôm nay có thể nói danh tiếng của ta không tốt, ngày mai cũng có thể không có căn cứ mà chỉ trích bất kỳ vị đạo hữu nào ở đây.”

Hắn nhìn về phía tu sĩ của Thất Tinh Các, nhàn nhạt cười: "Thất Tinh Các xưa nay luôn siêu nhiên trung lập, lẽ nào muốn giống như chốn nhân gian, sợ hãi quyền quý mà không nói luật pháp, chỉ biết ức h.i.ế.p người sao?”

Tu sĩ không ngờ tài ăn nói của Tô Khanh Dung lại tốt đến vậy. Hắn vốn đã có một bộ định kiến ăn sâu bén rễ, nhưng trước mặt Tô Khanh Dung, không biết có phải bị hình tượng của hắn trấn áp hay không, mà hắn bất giác bị cuốn theo logic của đối phương, vòng đi vòng lại cũng không thoát ra được, càng khó lòng phản bác.

Tô Khanh Dung vẻ mặt bình thản, chờ đợi lời phản bác của hắn.

—— Đùa sao, trăm năm nay hắn bị các sư huynh cho ăn đòn vì cái tội nói lý hơn người, chẳng lẽ lại chịu đòn oan uổng hay sao?

(Mèo edit: Không uổng, không uổng, Dung ca à, huynh bị đòn đáng lắm, à không, là bị đòn đáng giá, hahaha.)

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Trong đám đông, thực ra có gián điệp của Thế Gia Thương Minh trà trộn.

Hắn có biệt danh là Lão Thất, hôm nay đến đây để thay ca canh gác. Kể từ khi nghe tin Thương Lang Tông sắp đến Thất Tinh Các, ngày nào cũng có tu sĩ của thế gia trà trộn vào đây, chính là để cản trở Thương Lang Tông gia nhập.

Hắn vừa định mở miệng, liền nghe thấy có người bên kia lên tiếng: “Ta không đồng ý! Bọn Thương Lang Tông các ngươi không xứng gia nhập bảng xếp hạng của Thất Tinh Các!”

Lão Thất: "?"

Sao lại có kẻ hớt tay trên thế này? Là Thế Gia Thương Minh còn phái người khác đến canh chừng, hay là người của Tiên Minh?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn có vò đầu bứt tai cũng không thể ngờ rằng, kẻ này chính là người do Tô Khanh Dung thuê đến để khuấy động dư luận.

Tô Khanh Dung phe phẩy chiếc quạt. Tay hắn đeo một đôi bao tay pháp bảo màu xám nhạt, chất liệu tinh xảo, trông có phần đột ngột giữa bộ trang phục tiên nhân màu trắng của hắn. Giống như chính ngũ quan vốn anh tuấn ôn nhu của hắn, nhưng cặp mày mảnh lại luôn thích nhướng lên, để lộ trong con ngươi một tia khôn khéo, giảo hoạt.

Hắn cười nhạt: “Vị đạo hữu này tại sao lại nói vậy?”

Gã tu sĩ lên tiếng chen ra khỏi đám đông. Gã có tướng mạo thô kệch, dường như là một thể tu, thân hình cao lớn, trên mặt có một vết sẹo c.h.é.m dọc, trông không giống người tốt. So với gã, thân hình Tô Khanh Dung trông có phần mỏng manh, lại lịch sự nho nhã, ngược lại giống như phe bị bắt nạt.

Gã thể tu kia gân cổ quát: “Lão tử thấy chuyện bất bình, chính là không đồng ý! Tà tông mà cũng dám vào Thất Tinh Các, còn có thiên lý hay không!”

Tô Khanh Dung hỏi: “Ngươi có bằng chứng không?”

“Chuyện này còn cần bằng chứng sao? Mấy chuyện xấu xa của các ngươi đã sớm truyền miệng khắp Tu Tiên giới rồi!” Gã thể tu quay đầu lại, tìm kiếm sự đồng tình: "Có đúng không?”

Đám đông có chút im lặng, chỉ có giọng của Lão Thất đột ngột vang lên.

“Đúng!”

“Chính là vậy.”

Lão Thất vừa dứt lời liền cảm thấy bực bội. Hắn đương nhiên là giúp người này, nhưng sao không có ai khác hùa theo cả? Hắn ngẩng đầu, bất ngờ đối diện với ánh mắt thoáng qua như cười như không của Tô Khanh Dung, trong lòng tức khắc lạnh toát, cứ như bị thanh niên này nhìn thấu từ trong ra ngoài.