Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 310



Trên thực tế, chuyện Lão Thất chỉ ra quả thực có tồn tại, chỉ có điều kẻ cần hồn phách không phải Tạ Quân Từ, mà là Huyết Huyền Kiếm.

Huyết Huyền Kiếm được đúc trong thời kỳ tiên ma đại chiến, là thanh hung kiếm chuyên dùng để ra trận g.i.ế.c địch, và nó có kiếm linh. Ngay từ đầu nó đã được nuôi dưỡng bằng m.á.u và hồn phách. Giờ đây mấy ngàn năm không có đại chiến, giống như không cho hổ ăn thịt, hổ tự nhiên sẽ phát điên.

Không ngờ Huyết Huyền Kiếm lại tương thích một cách hoàn hảo với Tạ Quân Từ. Không chỉ có thể đối kháng với Diêm La chi lực, Tạ Quân Từ còn có thể dùng Diêm La chi nhãn để đút cho nó hồn phách của những kẻ đại hung đại ác. Đây đã được xem là giải pháp tối ưu. Một thanh kiếm có sinh mệnh, đặc biệt là một thanh hung kiếm đã nuốt không biết bao nhiêu sinh mạng, nếu bị tùy tiện phá hủy, hậu quả không dám tưởng tượng.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Chỉ là những chuyện này Tô Khanh Dung không định tranh cãi với họ hôm nay, để tránh làm lạc mất trọng tâm.

Lão Thất nhất thời bí lời. Hắn không dám trực tiếp chất vấn chuyện của Tô Khanh Dung, bởi vì việc Tô Khanh Dung may mắn sống sót năm đó chính là một bản ghi chép sống về scandal của các thế gia. Bề trên đã dặn dò họ, gây cản trở thì được nhưng đừng chĩa mũi nhọn vào các thế gia.

Hắn bỗng nảy ra một ý, liền nói: “Nói nhiều như vậy, sư tôn ngươi Tề Yếm Thù chẳng phải vẫn bị Huyền Vân Đảo xóa tên hay sao? Huyền Vân Đảo còn không công nhận hắn, chúng ta dựa vào cái gì mà phải công nhận Thương Lang Tông?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tô Khanh Dung bật cười: “Nếu sư tôn ta đã rời khỏi Huyền Vân Đảo, Huyền Vân Đảo cũng không còn truy cứu, bất kể đã xảy ra chuyện gì cũng đều đã giải quyết xong, thì liên quan gì đến các ngươi? Hơn nữa, Thương Lang Tông muốn gia nhập là bảng xếp hạng của Thất Tinh Các, chứ không phải Thế Gia Thương Minh hay Tiên Minh, sao cần ngươi phải công nhận? Ta ngược lại muốn biết ngươi là người phương nào, mà lại rành rẽ chuyện của môn phái chúng ta như lòng bàn tay thế? Chẳng lẽ có kẻ chột dạ, nên mới cố ý phái người ra châm ngòi ly gián?”

“Ngươi, ngươi ngậm m.á.u phun người—” Lão Thất không ngờ Tô Khanh Dung lại hỏi ngược lại mình. Nhất thời, những người khác đều nhìn sang, hắn tức khắc có chút hoảng loạn.

Trong lòng hắn vô cùng bực bội. Chuyện này từ đầu đến cuối đều không đúng, hoàn toàn khác với những gì trong tài liệu đã nói! Chẳng phải nói người của Thương Lang Tông đều là tu vi cao nhưng không giỏi ăn nói sao?

Theo kế hoạch ban đầu, sư tôn Tề Yếm Thù là kẻ chỉ biết nói lời khó nghe, Tạ Quân Từ là người lạnh lùng, chắc chắn sẽ không tranh luận với ai. Tần Tẫn là kẻ nóng tính, nổi giận lên là chỉ muốn động thủ, cộng thêm một Tô Khanh Dung âm trầm thần kinh. Bốn người này nhìn thế nào cũng không được lòng người, nói không chừng vài câu xì xào là có thể khiến họ nổi giận. Đến lúc đó không cần chân tướng, tất cả mọi người sẽ đều cho rằng họ là hạng người hung ác.

Nhưng hãy nhìn xem bây giờ, Tô Khanh Dung một thân bạch y, khí chất phi phàm, trông anh tuấn đàng hoàng, nói chuyện lại tao nhã lịch thiệp, ngược lại khiến hắn có vẻ là kẻ hung hăng dọa người.

Này, này…

Trong lúc ba người đang giằng co, người từ bên ngoài Thất Tinh Các chen vào ngày càng đông, vây kín cả lối vào và con đường chính. Các tu sĩ bên ngoài nghe được chuyện bên trong, lại thuật lại cho người khác, cứ thế truyền lời ra xa.