Tôn Ô Mộc không rét mà run.
Hắn lùi về sau mấy bước, rồi biến mất trong nháy mắt.
“Tôn sư…”
Ngụy Nhiêu xách theo hộp điểm tâm, nhìn Tôn Ô Mộc biến mất, nàng ta không khỏi nhíu mày.
Sao hôm nay Tôn Ô Mộc trông kỳ lạ vậy?
“A, đây không phải là Ngụy sư muội sao.”
Lúc này, các đệ tử khác từ trong sân đi ra. Ngụy Nhiêu điều chỉnh lại biểu cảm trên mặt, cười nhìn về phía họ.
“Chào các sư huynh.” Nàng nói: "Tôn sư huynh sao vậy, đi đâu mà vội vàng thế.”
“Không biết nữa, huynh ấy còn cầm cả lưu ảnh thạch đi, vội vàng như vậy, thật không giống huynh ấy.”
“Lưu ảnh thạch?” Không cần đoán cũng biết lại là ghi hình về kiếm tu nào đó. Ngụy Nhiêu không hề có hứng thú, nhưng nàng ta vẫn giả vờ tò mò hỏi: “Lưu ảnh thạch gì vậy ạ?”
“Ngụy sư muội cũng vừa từ bí cảnh ra à? Ngươi bỏ lỡ chuyện lớn rồi!” Thấy nàng ta không biết, các đệ tử nội môn vô cùng phấn khích, vội vàng chia sẻ tin tức động trời này: "Ngươi có biết Thương Lang Tông không? Thương Lang Tông bây giờ đã vượt qua Trường Hồng Kiếm Tông của chúng ta, trở thành môn phái xếp hạng nhất trên Thất Tinh Lục rồi!”
Thất Tinh Lục? Thương Lang Tông?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Ngụy Nhiêu phải mất một lúc mới nhớ ra. Thất Tinh Lục là bảng xếp hạng của Thất Tinh Các. Kiếp trước nó không gây ra sóng gió gì, cũng không liên quan đến Ngụy Nhiêu, nên nàng ta không để ý.
Còn về Thương Lang Tông… Sắc mặt Ngụy Nhiêu biến đổi.
Nút thắt trong lòng nàng ta ở kiếp này chính là câu nói “tội không thể tha” của Tạ Quân Từ lúc đó, và cảnh tượng ấy lại bị mấy vị sư huynh nhìn thấy. Dù biết rằng cả đời này họ cũng không thể biết được chân tướng, nhưng Ngụy Nhiêu vẫn mất ăn mất ngủ, cho nên mới…
“Thương Lang Tông…” Giọng Ngụy Nhiêu có chút khàn: "Sư huynh đùa à, Thương Lang Tông không phải là tà tông sao, sao có thể vượt qua chúng ta được?”
“Ngươi có biết Tạ Quân Từ không? Trước đây chúng ta đều bị câu chuyện cũ rích lan truyền khắp nơi đó lừa, cho rằng hắn là đại ác nhân. Kết quả là hắn đã thông qua khảo hạch của Vấn Tâm Kính, Vấn Tâm Kính đã cho hắn hơn sáu triệu điểm!” Vị sư huynh kia phấn khích nói: "Tông chủ của Thương Lang Tông nói Tạ Quân Từ mấy năm nay vẫn luôn hành hiệp trượng nghĩa, dùng Diêm La chi nhãn để phân định đúng sai, cứu vô số mạng người, cho nên mới được Vấn Tâm Kính công nhận. Hắn thật lợi hại.”
“Đúng vậy, ai, thật hổ thẹn. Kiếm thuật của ta không tinh thông đã đành, thế mà còn tin vào lời gièm pha. Nếu không có Vấn Tâm Kính, không biết Thương Lang Tông còn phải chịu bao lâu tiếng oan? Sau này ta sẽ không dễ dàng tin vào lời đồn của người khác nữa.”
“Nói đi cũng phải nói lại, Tôn sư huynh rốt cuộc đi đâu rồi, các ngươi đều xem hai lần rồi, ta còn chưa được xem…”
Các đệ tử nội môn vẫn chưa hết bàng hoàng trước tin tức chấn động này. Họ phấn khích bàn tán rôm rả, hoàn toàn không để ý sắc mặt Ngụy Nhiêu ngày càng trắng bệch.
Nàng ta lùi lại từng bước một, rồi xoay người chạy ra ngoài.
Gió lướt qua má Ngụy Nhiêu, đầu óc nàng ta trống rỗng. Chạy vội đến mức hụt chân, ngã nhào xuống bậc thang mà cũng không cảm thấy đau.
Sao có thể… Tại sao lại như vậy?
Tại sao Thương Lang Tông lại đến Thất Tinh Các? Họ không phải là tà tông sao? Kiếp trước… kiếp trước rõ ràng không phải diễn biến như thế này.