“Huynh là sư huynh, là huynh nhìn người không rõ, cho nên mới hại ba sư đệ c.h.ế.t thảm.” Ngụy Nhiêu nhẹ nhàng cười: "Huynh có biết không, lúc huynh cứu ta, ta ở Nhân giới vừa mới g.i.ế.c người xong đấy?”
Tôn Ô Mộc gắt gao nhìn chằm chằm Ngụy Nhiêu. Ngụy Nhiêu thở dài một tiếng, nàng nói: “Xem ra sư huynh lớn lên ở Tu Tiên giới, không biết cái khó ở Nhân gian. Giống như tiểu thư xuất thân từ thế gia Nhân giới như ta, vài mạng người hạ tiện thôi, g.i.ế.c thì giết, không phải chuyện gì to tát. Chỉ tiếc là Tạ Quân Từ đến quá nhanh, nếu không những kẻ đang hôn mê trong sân, ta đã định g.i.ế.c sạch rồi.”
Nàng lại cười: “Sư huynh đừng quá đau lòng, ít nhất huynh cũng đã cứu ta một mạng mà.”
Tôn Ô Mộc không nghe nổi nữa, hắn rút trường kiếm, vừa định vận chuyển chân khí, bỗng nhiên lực lượng trong cơ thể loạn thành một đoàn. Hắn phun ra một ngụm máu, chân khí vừa tụ lại đã xung đột trong cơ thể, ngũ tạng lục phủ như sắp bị xé nát. Tôn Ô Mộc lảo đảo, thanh kiếm trong tay tuột ra, rơi xuống đất.
“Ngươi…” Tôn Ô Mộc khạc ra máu, hắn nghẹn ngào nói: "Ngươi hạ độc ta…?”
Tu vi của hắn còn chưa đến mức có thể nắm rõ cơ thể mình như lòng bàn tay. Nếu là độc mạnh có lẽ còn có thể phản ứng, nhưng chất độc của Ngụy Nhiêu lại hạ một cách âm thầm, từ từ, hắn thế mà không hề có cảm giác gì?
Ngụy Nhiêu bước tới, nàng ta thản nhiên nói: “Tất cả những thứ ta tặng cho huynh ăn đều có độc, liều lượng rất ít, nhưng huynh ăn nhiều ngày tích lũy lại. Thật ra vẫn chưa đủ, ta cần thêm nửa năm nữa mới chắc chắn. Tiếc là, ai bảo huynh vội vàng tìm c.h.ế.t làm gì, không còn cách nào khác, ta chỉ có thể chọc giận huynh để thúc đẩy độc phát tác.”
Nàng ta ngồi xổm xuống, nhìn chăm chú vào đôi mắt sung huyết của Tôn Ô Mộc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
“Sư huynh, thật ra ta không muốn g.i.ế.c huynh, dù sao huynh cũng được mọi người kính trọng, nếu bỗng nhiên biến mất, sẽ khiến mọi người nghi ngờ.” Ngụy Nhiêu ôn nhu nói: "Nếu huynh chịu nghe lời ta, ta sẽ đúng giờ cho huynh thuốc giải, được không?”
Đây mới là kế hoạch của nàng.
Ba đệ tử nội môn kia không có tầm ảnh hưởng bằng Tôn Ô Mộc, dù có gặp tai nạn cũng không sao. Hơn nữa tu vi của Tôn Ô Mộc cao hơn một chút, rất khó bị tai nạn g.i.ế.c chết.
Cho nên nàng đã đặc biệt bỏ ra một số tiền lớn, trong lúc ra khỏi môn phái làm nhiệm vụ đã tiện thể đến chợ đen mua độc đan, chính là để chuẩn bị cho hắn.
Nếu Tôn Ô Mộc muốn sống, chỉ có thể sống lay lắt mà nghe theo mệnh lệnh của nàng, sau này nàng ở nội môn sẽ như cá gặp nước. Hắn c.h.ế.t đi mới là phiền toái, nhưng cũng không còn cách nào khác, nàng ta chỉ có thể đánh cược một lần.
Không ngờ Tôn Ô Mộc lại tức giận nói: “Vì sự tắc trách của ta mà hại ba sư đệ tử thương hôn mê, ta sao có thể mặt dày tham sống sợ chết?! Dù có chết, ta cũng phải kéo ngươi c.h.ế.t chung, để báo thù cho họ!”
Hắn bỗng nhiên vùng dậy, bàn tay như gọng kìm sắt nắm lấy cánh tay Ngụy Nhiêu, kéo nàng ta mất thăng bằng, sau đó hai tay gắt gao siết chặt cổ nàng!
Tôn Ô Mộc không thể dùng chân khí, lại vì độc phát mà toàn thân vô lực, bàn tay siết chặt vẫn còn thiếu một chút. Mặt Ngụy Nhiêu bị nghẹn đến đỏ bừng.