Mộ Dung Phi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt của hắn, liền nở một nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời.
“Sư đệ! Cuối cùng ngươi cũng đọc xong sách rồi.” Hắn nói: "Chúng ta ra ngoài tìm một chỗ chơi một vòng đi, thế nào?”
Ngu Tùng Trạch căng cứng người, hắn nghiêng mặt đi, cứng nhắc nói: “Không được, ta phải đi luyện kiếm.”
Hắn bước ra ngoài, Mộ Dung Phi liền lẽo đẽo đi theo bên cạnh.
Mộ Dung Phi thở dài: “Ngươi khổ luyện quá rồi, nửa năm nay chưa nghỉ ngơi ngày nào, cứ thế này sớm muộn gì ngươi cũng thành kẻ điên vì kiếm mất. Tu luyện không phải chuyện một sớm một chiều, phải biết kết hợp lao động và nghỉ ngơi.”
Ngu Tùng Trạch xưa nay không biết đáp lại sự quan tâm của họ như thế nào, cho nên chỉ im lặng.
Mộ Dung Phi cũng không để tâm, hắn lại phấn khích nói: “À, đúng rồi, ngươi muốn uống rượu không? Ta vừa đào được rượu mà các sư huynh giấu trong rừng đào, hay là hai chúng ta lén qua đó xem thử?”
Mộ Dung Phi gần như cứ vài ngày lại đến tìm hắn. Dù Ngu Tùng Trạch luôn lạnh mặt không nói một lời, hắn vẫn cứ lẽo đẽo bên cạnh một cách cần mẫn.
“Không cần.” Ngu Tùng Trạch lạnh nhạt nói.
Mộ Dung Phi dừng bước, hắn nhìn thiếu niên cứ thế đi thẳng về phía trước không thèm quay đầu lại, cả người toát ra vẻ lạnh lùng, không khỏi ấm ức hét lên: “Úc Trạch, ta là sư huynh của ngươi đó! Tháng này ngươi chưa thèm để ý đến ta lần nào, ngươi quá đáng lắm, ngươi không coi… sư, sư huynh ra gì cả!”
Ngu Tùng Trạch lúc này mới quay người lại. Hắn nhìn thiếu niên trạc tuổi mình, bất đắc dĩ nói: “Mộ Dung sư huynh, ta muốn đi luyện kiếm. Huynh ở đây làm chậm trễ ta càng lâu, ta tối nay về càng muộn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Làm chậm trễ người khác tu luyện là sẽ bị thiên lôi đánh xuống, nhưng Mộ Dung Phi cảm thấy Ngu Tùng Trạch thực sự quá khổ luyện, sợi dây cung của hắn đã căng quá mức. Mộ Dung Phi sợ một ngày nào đó nó sẽ đứt phựt.
“Ta không quan tâm!” Mộ Dung Phi nói: "Hôm nay ta cho phép ngươi luyện kiếm nhiều nhất là một canh giờ, sau đó ngươi phải cùng ta ra ngoài đi dạo.”
Thấy Mộ Dung Phi ra vẻ nếu mình không đồng ý thì sẽ dây dưa mãi, Ngu Tùng Trạch khẽ thở dài.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
“Được rồi.” Hắn nói.
Mộ Dung Phi lúc này mới nở nụ cười, lại đi theo.
Hai người họ tuổi tác xấp xỉ, Mộ Dung Phi lớn hơn Ngu Tùng Trạch một tuổi rưỡi. Chẳng biết có phải do Mộ Dung Phi làm tiểu sư đệ quá lâu, được các sư huynh sư tỷ bảo bọc quá kỹ nên luôn có chút trẻ con, hay là do Ngu Tùng Trạch đã quen làm trưởng tử, mà lúc hai người ở cùng nhau, luôn có cảm giác Mộ Dung Phi trẻ con hơn một chút.
Ngu Tùng Trạch đi luyện kiếm, Mộ Dung Phi liền ngồi một bên chờ hắn.
Về kiếm pháp, hắn thực ra có thể chỉ điểm cho Ngu Tùng Trạch rất nhiều. Chẳng qua Ngu Tùng Trạch rất thông minh, chỉ một lần là hiểu, nên phần lớn thời gian Mộ Dung Phi đều yên lặng quan sát.
Hắn nhìn Ngu Tùng Trạch luyện kiếm, nhìn thiếu niên không một chút lơ là mà thực hiện tất cả các động tác một cách hoàn hảo nhất, và lặp lại hàng trăm hàng ngàn lần. Nhìn một lúc, Mộ Dung Phi có chút ngẩn ngơ.
Hắn bỗng cảm thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc.
Cứ như thể hắn cũng đã từng nhìn một bóng hình rất giống Ngu Tùng Trạch, nhưng còn gầy gò yếu ớt hơn, cũng luyện kiếm như thế này.