“Ngụy Nhiêu? Đây là đệ tử của môn phái chúng ta sao?” Mộ Dung Phi nhíu mày: "Vết thương của ngươi là do người này gây ra à?”
Tôn Ô Mộc đã không còn tiếng động, lại một lần nữa ngất đi.
Mộ Dung Phi nhìn về phía Ngu Tùng Trạch, vốn định cùng hắn phân tích một chút, kết quả lại thấy sống lưng thiếu niên cứng đờ, đồng tử co rút lại, ngón tay siết chặt thành quyền, đầu ngón tay vì dùng sức mà trắng bệch, cả người chìm trong một luồng sát khí vô cùng đáng sợ.
Úc Trạch tuy ngày thường lạnh nhạt, thỉnh thoảng còn độc miệng không cho người khác mặt mũi, nhưng Mộ Dung Phi có thể cảm nhận được người sư đệ mới này là một người có lòng tốt, chỉ là không biết vì sao lại cự tuyệt mọi người.
Đây là lần đầu tiên Mộ Dung Phi thấy Ngu Tùng Trạch lộ ra biểu cảm này.
“Sư đệ, Úc Trạch…!” Mộ Dung Phi thấp giọng nói: "Ngươi… ngươi sao vậy?”
Đầu óc Ngu Tùng Trạch hỗn loạn, hắn cắn chặt răng, cố gắng làm mình bình tĩnh lại.
Phủ của Ngụy thị ở An Định Thành bị niêm phong, Ngụy lão gia và bè lũ bị tịch thu tài sản, Ngụy Nhiêu biến mất không thấy… Nàng ta quả thực rất có khả năng cũng đã được đưa đến Tu Tiên giới.
Chỉ là không chắc chắn, vẫn chưa chắc chắn, có lẽ chỉ là người trùng tên… Bình tĩnh, Ngu Tùng Trạch!
Ngu Tùng Trạch phải dùng hết sức lực để kiềm chế bản thân, mới có thể miễn cưỡng không làm ra hành động bốc đồng nào.
Đúng lúc này, Nguyễn Hồng Linh chạy tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nguyễn Hồng Linh là người tinh thông y thuật nhất trong số các đệ tử thân truyền. Nàng luôn ít nói, đến nơi liền trực tiếp tiếp nhận vị trí của Mộ Dung Phi, giúp Tôn Ô Mộc trị liệu.
Mộ Dung Phi vừa rồi phải đồng thời duy trì trạng thái cho Tôn Ô Mộc ở nhiều chỗ, hắn thực ra không giỏi việc này, căng thẳng đến mức trán vã mồ hôi. Lui ra xong, không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Tu vi của Nguyễn Hồng Linh cao, lại ở gần, nên đến rất nhanh. Mộ Dung Phi nói: “Sư tỷ, hắn giao cho tỷ. Chúng ta đi đón giáo tập nội môn kia, không thể để hung thủ chạy thoát.”
“Vết thương của hắn còn mới, kẻ gây thương tích chưa đi xa đâu.” Nguyễn Hồng Linh lạnh nhạt nói: "Đi đi.”
Thế là, Mộ Dung Phi và Ngu Tùng Trạch trên đường lại một lần nữa liên lạc với giáo tập nội môn, xác nhận thân phận nội môn đệ tử của Ngụy Nhiêu, rồi truyền tin này cho các đệ tử gác cổng.
Trường Hồng Kiếm Tông tuy lớn, nhưng không thích hợp để trốn tránh, giống như bắt ba ba trong giỏ, thế nào cũng sẽ bắt được. Thời cơ tốt nhất chính là rời khỏi môn phái ngay sau khi g.i.ế.c người diệt khẩu.
Hai người chạy đến cổng, quả nhiên bắt được Ngụy Nhiêu đang định bỏ trốn.
Ngu Tùng Trạch thực ra chưa từng gặp Ngụy Nhiêu. Ở Nhân giới, vị đại tiểu thư họ Ngụy cao cao tại thượng, tác oai tác quái không phải ai cũng có thể thấy được.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt của Ngụy Nhiêu, dù đã cố gắng ngụy trang nhưng vẫn không thể che giấu được sự quái đản và ác độc sâu trong đáy mắt, Ngu Tùng Trạch gần như ngay lập tức nhận định, nàng ta chính là Ngụy Nhiêu của An Định Thành!
Ngụy Nhiêu dường như cũng xuyên qua lớp dịch dung của hắn mà nhận ra thân phận của hắn. Nàng ta hoảng sợ hét lên.
… Còn có gì có thể đáng sợ hơn việc một kẻ vốn đã có tật giật mình, lại thấy người c.h.ế.t sống lại đến báo thù?