Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 338



Việc đầu tiên Mộ Dung Phi làm khi bước vào là bày ra thêm hai lớp kết giới cách ly cấp Kim Đan kỳ, để phòng có người nghe được cuộc nói chuyện của họ.

Nhận ra có điều không đúng, Ngụy Nhiêu gắng gượng ngẩng đầu, nàng nín thở.

Thiếu niên 17 tuổi trước mặt thân hình cao thẳng, mái tóc đen dài được buộc cao sau đầu. Hắn có một đôi mắt đẹp như con gái, trong trẻo và rạng rỡ, ngũ quan lập thể khiến khí chất của hắn không hề âm nhu, ngược lại có một vẻ anh khí của tuổi trẻ.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Hắn tuấn tú hiên ngang đến nỗi cả nhà lao âm u cũng như bừng sáng, càng làm cho Ngụy Nhiêu trông như một hòn đá bình thường và u ám.

Hai kiếp Ngụy Nhiêu đều khao khát vị trí đệ tử thân truyền, và được ở bên sáu thiên chi kiêu tử vô song cùng thời. Giờ đây một trong số họ đang ở ngay trước mặt nàng.

Đây là lần nàng ở gần Mộ Dung Phi nhất trong hai kiếp, nhưng thời gian không đúng, địa điểm cũng không đúng.

“Ngươi sẽ không bị trục xuất khỏi sư môn.” Mộ Dung Phi bình tĩnh nói: "Bởi vì ngươi đã g.i.ế.c người, g.i.ế.c người thì phải đền mạng.”

Ngụy Nhiêu ngơ ngẩn nhìn chăm chú vào hắn, gần như không nghe rõ hắn nói gì.

“Đền mạng?” Nàng lẩm bẩm: "Nhưng môn phái đã mấy trăm năm không xử tử đệ tử rồi, sao có thể… sao có thể… Tông luật này không phải đã bị hủy bỏ rồi sao? Sao lại…”

“Những việc ngươi làm quá ác liệt.” Giọng Mộ Dung Phi lạnh xuống: "Tình đồng môn tin tưởng lẫn nhau trong lúc nguy nan, xây dựng lên cần thời gian dài, nhưng khi bị hủy hoại lại dễ như trở bàn tay.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trường Hồng Kiếm Tông là môn phái mạnh nhất trong tất cả các tiên môn, không chỉ vì đệ tử đông đảo và xuất sắc, mà quan trọng hơn, họ có một lực hướng tâm mạnh hơn các môn phái khác.

Tất cả sư huynh sư tỷ đều sẽ chân thành tin tưởng và giúp đỡ sư đệ sư muội, sư đệ sư muội cũng sẽ tôn kính yêu quý sư huynh sư tỷ. Dù cho đệ tử bình thường có thiên phú hữu hạn mà xuất sư về nhà, khi ở bên ngoài gặp các đệ tử Trường Hồng khác đã xuất sư từ lâu, dù không quen biết nhau, cũng có thể ngay lần gặp đầu tiên đã tin tưởng hợp tác. Lực hướng tâm và sự tin cậy này mới là nguyên nhân giúp Trường Hồng Kiếm Tông đứng vững không ngã.

Ngay cả mấy vị sư tỷ thế gia trông có vẻ kiêu ngạo khó gần, nói chuyện khắc nghiệt, cũng bị môn phái hun đúc cảm hóa. Khi Ngụy Nhiêu nói mình gặp rắc rối, các nàng đều không chút do dự mà đưa cho nàng tất cả những thứ quý giá trên người, chỉ để giúp đỡ nàng.

Ngụy Nhiêu dựa vào sự tin tưởng của đồng môn để tàn hại người khác. Nếu bị nhẹ nhàng bỏ qua, ngày sau Trường Hồng Kiếm Tông lấy gì để phục chúng? Nếu nàng ta không chết, ngày sau các đệ tử Trường Hồng làm sao có thể che chở, toàn tâm toàn ý tin tưởng lẫn nhau trong lúc nguy hiểm?

Trường Hồng Kiếm Tông sẽ không dung túng cho sự tồn tại của nàng ta.

Ngụy Nhiêu muộn màng nghĩ thông suốt những điều này, lưng nàng tức khắc ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Nàng ta còn đang chờ bị trục xuất khỏi sư môn, sao có thể…??

“Không thể nào, chuyện này không thể nào!” Ngụy Nhiêu hai mắt vô thần lẩm bẩm.

Tại sao lại như vậy? Kiếp này nàng rõ ràng đã chiếm được tiên cơ, nàng đã g.i.ế.c Ngu Niệm Thanh, không còn bất kỳ trở ngại nào, sao nàng lại rơi vào hoàn cảnh này, sống còn không bằng kiếp trước…

Đều tại… Đều tại…