Trong lòng hắn đã bắt đầu tính toán, nếu Ngụy Nhiêu không nói, có lẽ phải dùng đến nhiếp hồn thuật. Nhưng nhiếp hồn thuật đòi hỏi tu vi rất cao, lại tương đối cấm kỵ, hắn không biết dùng.
Nếu tìm người khác… Mộ Dung Phi nghĩ đến Úc Trạch, trong lòng trĩu nặng.
Nửa năm qua, hắn đã xem Úc Trạch như sư đệ mà chăm sóc, cũng không hề cảm thấy Úc Trạch là người xấu. Tuy không hiểu rõ làm thế nào hắn c.h.ế.t đi sống lại, ngụy trang dung mạo và tên tuổi, Mộ Dung Phi vẫn tiềm thức tin tưởng hắn.
Chuyện này hắn phải suy nghĩ kỹ, tuyệt không thể dễ dàng phán đoán, có lẽ Úc Trạch… không, Ngu Tùng Trạch có lẽ sẽ có nguy hiểm đến tính mạng. Nhưng nếu hắn thật sự là người xấu, vậy môn phái sẽ gặp đại sự.
Mộ Dung Phi vẫn còn quá chính nhân quân tử, không biết cách thẩm vấn người khác. Nếu là Tô Khanh Dung ở đây, có lẽ đến cả Ngụy lão gia mặc quần lót màu gì cũng có thể thẩm vấn ra.
Hắn chỉ có thể lạnh lùng uy hiếp: “Giữa ngươi và Ngu Tùng Trạch không chỉ đơn thuần là ân oán cá nhân, đúng không? Tốt nhất là khai ra hết đi. Nếu ngươi không muốn ta nói chuyện tử tế với ngươi, vậy ta chỉ có thể để hộ pháp của Luật Quy Điện đến đây.”
Ngực Ngụy Nhiêu phập phồng, nàng ta cắn chặt răng, cả người lại bắt đầu run rẩy. Nàng hiện tại muốn sống không được muốn c.h.ế.t không xong, đã nếm qua sự lợi hại của Luật Quy Điện, chỉ cần nghe đến cái tên đó thôi là toàn thân đã đau đớn không thôi.
Mộ Dung Phi thấy nàng đã d.a.o động, lại lạnh giọng nói: “Đây là cơ hội cuối cùng của ngươi. Chờ ta rời đi, Luật Quy Điện sẽ khảo vấn ngươi ba ngày, rồi lại chữa lành cho ngươi. Ba ngày sau, ngươi vẫn sẽ phải nói ra những chuyện tương tự.”
Thấy nàng không nói gì, Mộ Dung Phi giả vờ xoay người rời đi.
“Chờ đã!” Ngụy Nhiêu cuối cùng không chịu nổi, nàng a thé lên: “Ta đã g.i.ế.c Ngu Niệm Thanh, cái này ngươi vừa lòng chưa, ta đã g.i.ế.c Ngu Niệm Thanh!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Bước chân Mộ Dung Phi khựng lại. Theo câu nói “ta đã g.i.ế.c Ngu Niệm Thanh”, đầu óc hắn “ong” lên một tiếng.
Đồng tử hắn co rút lại, đưa tay chống lên tường, chỉ cảm thấy thái dương đau như kim châm, ý thức như đang quay cuồng giữa biển rộng.
Trong phòng giam âm u, lại phảng phất có ánh mặt trời chiếu rọi.
Bùm, bùm, bùm…
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Hơi thở Mộ Dung Phi dồn dập, một cảnh tượng đột ngột hiện ra trước mắt hắn.
Mùa hè nóng bức, hắn đến ngọn núi của ngoại môn Trường Hồng Kiếm Tông.
Mộ Dung Phi trước đây gần như không đến ngoại môn, nhưng ngày hôm đó lại bỗng nhiên hứng khởi. Không chỉ đến ngoại môn, hắn còn đi dạo một vòng, cuối cùng tìm được người mình muốn gặp.
Hắn lơ đãng dựa vào cành cây, nhìn bóng hình bên dưới đang nỗ lực luyện kiếm.
Cô bé trông mới sáu bảy tuổi, hắn không thấy rõ mặt cô bé, chỉ nhớ đó là một đứa trẻ gầy gò nhỏ bé, cánh tay mảnh khảnh dường như còn hơn cả thanh kiếm gỗ, không biết làm thế nào mà có thể chống đỡ để nỗ lực thực hiện tốt từng động tác.
Dù vậy, cô bé vẫn bị giáo tập khắc nghiệt phê bình. Vì tuổi còn quá nhỏ, cơ thể không có sức lực, dù nỗ lực thế nào, động tác vẫn luôn bị biến dạng.
Giáo tập mắng cô bé "ăn còn ít hơn cả chuột", thế là mỗi lần đến giờ ăn, luôn có thể thấy bóng hình nhỏ bé ngồi trong một góc, ngậm nước mắt cố gắng ăn, nhưng cuối cùng đồ ăn vào bụng, luôn vì cô bé tự mình thêm giờ luyện tập quá mệt mỏi mà ói ra.