Cô bé là một đứa trẻ rất đơn giản, thấy đồ ăn ngon là vui vẻ.
Cô bé trèo lên ghế, vui mừng nói: “Hôm nay nhiều đồ ăn quá!”
“Hôm nay là sinh nhật Thanh Thanh, đương nhiên phải long trọng một chút.” Tô Khanh Dung cười nói.
Niệm Thanh rất vui, nhưng cô bé lại có chút do dự. Một mình cô bé ăn không hết những món này, nếu đồ ăn thừa lại thì phải làm sao?
Dường như nhìn ra được suy nghĩ của cô bé, Tề Yếm Thù mở miệng: “Hôm nay mọi người sẽ cùng ăn.”
Cô bé lúc này mới yên tâm.
Bàn ăn này đều do Tề Yếm Thù làm, Tô Khanh Dung phụ bếp. Tạ Quân Từ và Tần Tẫn chẳng giúp được gì, chỉ có thể đứng bên cạnh thái rau.
Các sư huynh tương đối ngại ngùng, tuy rằng một năm qua quan hệ trong môn phái đã hòa hợp hơn rất nhiều, nhưng họ vẫn có chút xấu hổ khi ăn đồ do sư tôn làm. Từ tư thế ngồi có thể thấy được sự căng thẳng.
Thanh Thanh tuy không kén ăn, nhưng cô bé thích ăn thịt và đồ ngọt hơn, đồ ăn trên bàn đều là những món cô bé thích.
Có các sư huynh ăn cơm cùng, thú vị hơn nhiều so với việc ăn một mình. Cô bé siêu vui vẻ, ăn liền hai bát cơm đầy. Dù bụng đã no, nhưng nhìn đồ ăn trên bàn vẫn thèm, còn muốn động đũa, lại bị sư tôn thu mất bát đũa.
“Hôm nay là sinh nhật con mà, con muốn ăn nhiều một chút.” Niệm Thanh đáng thương nói.
Cô bé ngày càng biết làm nũng, cũng ngày càng xinh đẹp. Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo làm biểu cảm gì cũng đáng yêu. Tề Yếm Thù không khỏi đưa tay xoa đầu cô bé. Cô bé liền sáng mắt lên, cảm giác thái độ của sư phụ là đang chiều theo ý mình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kết quả, Tề Yếm Thù quyết đoán nói: “Không được, con quên chuyện lần trước rồi sao?”
Trước đây lúc Tần Tẫn và Tạ Quân Từ trở về đã mang cho cô bé rất nhiều điểm tâm, đều là những món cô bé chưa từng thấy, chưa từng ăn. Kết quả chỉ một lúc không để ý, cô bé đã tự mình ăn rất nhiều.
Tề Yếm Thù còn chưa biết chuyện này, vẫn theo lệ thường làm bữa tối cho cô bé. Cô bé gắng gượng ăn xong, liền dẫn đến nửa đêm đau dạ dày.
Tề Yếm Thù liền phát hiện ra vật nhỏ này có chút tham ăn. Chẳng qua ngày thường phần lớn thời gian cô bé đều khá nghe lời, nhưng trẻ con dù có hiểu chuyện đến đâu cũng vẫn là trẻ con, cũng sẽ có lúc không tự kiểm soát được, dù đã ăn no căng vẫn muốn ăn thêm một chút.
Tiểu Niệm Thanh tủi thân, thấp giọng lẩm bẩm: “Nhưng hôm nay là sinh nhật mà.”
Không nỡ nhìn cô bé như vậy, Tần Tẫn đưa qua một ly nước ép linh quả, an ủi: “Thanh Thanh, uống chút nước trái cây đi, cho dễ tiêu.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Nước trái cây không chỉ có nước, bên trong còn có cả thịt quả, một ly lớn như vậy, cũng chẳng khác gì ăn thêm cơm.
Ngu Niệm Thanh tức khắc vui vẻ bưng lấy, đôi mày đang nhíu lại cũng giãn ra, yên tĩnh chuyên chú uống nước trái cây.
Tề Yếm Thù thì ngẩng đầu lườm Tần Tẫn một cái, lạnh lùng nói: “Ta thấy ngươi mới cần dễ tiêu đó.”
Tần Tẫn tự biết đuối lý, cắm đầu ăn cơm, giả vờ không nghe thấy lời Tề Yếm Thù nói.
Thực ra hắn và Tạ Quân Từ vốn không thích ăn uống, chẳng qua thỉnh thoảng sẽ ăn vài miếng do Niệm Thanh đút hoặc đồ ăn thừa của cô bé.
Nhưng tay nghề nấu ăn của Tề Yếm Thù thật sự quá tốt. Hắn trong lĩnh vực ẩm thực cũng đã ngày càng tinh tiến, không chỉ chọn loại linh thực từ những mảnh đất phì nhiêu nhất của Thương Lang Tông, còn dùng cả bột tiên dược quý hơn hạt giống gấp nhiều lần để bón phân, nên ăn rất ngon.