Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 357



Ngu Niệm Thanh đem mặt nạ của Tạ Quân Từ giấu đi. Cô bé giấu ở một nơi rất kín đáo, rồi tự mình vô cùng đắc ý mà vỗ tay.

“Mình giỏi quá!” Cô bé nói: "Như vậy Tạ Quân Từ sẽ không thể đeo mặt nạ nữa.”

Cô bé vui vẻ trở về tìm Tạ Quân Từ, lại thấy trên mặt Tạ Quân Từ là một chiếc mặt nạ bạc y hệt.

Niệm Thanh: "?!"

Một đứa trẻ năm tuổi sẽ không hiểu được, một tu sĩ giảo hoạt có cả trăm ngàn cách để gọi lại pháp bảo cao cấp của mình. Giống như cô bé không hiểu tại sao từ nhỏ đến lớn, hễ lén làm trò nghịch ngợm trong chủ điện là y như rằng sẽ bị sư tôn và các sư huynh phát hiện.

Cô bé chạy đến trước mặt Tạ Quân Từ, đưa tay cố gắng nhảy lên, nhưng chiều cao của cô bé có hạn, làm thế nào cũng không với tới được chiếc mặt nạ.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

“Ngoan, chúng ta sắp phải đến chủ phong rồi.” Tạ Quân Từ dỗ dành: "Chờ lúc chỉ có ta và Thanh Thanh thì lại tháo mặt nạ ra, được không?”

Điều này thì Thanh Thanh hiểu, nhưng cô bé không hiểu hỏi: “Bây giờ chúng ta đang là hai người mà?”

Tạ Quân Từ nhất thời cứng họng.

Hắn đã quen với mặt nạ, nếu phải tháo ra lúc sắp ra ngoài, dù không có người ngoài, hắn cũng sẽ có chút không thoải mái.

Tạ Quân Từ đang không biết phải nói thế nào, đột nhiên nảy ra một ý, nghĩ đến trước đây lúc Niệm Thanh thỉnh thoảng nghịch ngợm không nghe lời Tô Khanh Dung, Tô Khanh Dung liền dùng chiêu bán thảm để cô bé thỏa hiệp.

Mi mắt hắn khẽ run, thấp giọng nói: “Nhưng mà sắp ra ngoài, không đeo mặt nạ, ta sẽ sợ hãi.”

Nói xong câu đó, cằm Tạ Quân Từ không khỏi căng cứng — quá xấu hổ! Hắn không ngờ đời này mình lại có thể nói ra từ “sợ hãi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

May mắn là Tần Tẫn và Tô Khanh Dung không biết, nếu không họ có thể lấy chuyện này ra cười nhạo hắn mấy trăm năm.

Thế nhưng, kỹ năng diễn xuất vụng về của Tạ Quân Từ lại có vẻ vô cùng hiệu quả với Ngu Niệm Thanh.

Nhìn vị đại sư huynh có vẻ yếu ớt, cô bé khẽ hít một hơi, sau đó lập tức nói: “Vậy, vậy sư huynh cứ đeo đi ạ.”

Hiệu quả vượt trội!

Tạ Quân Từ đưa tay xoa đầu cô bé.

Trên đường đến chủ phong, Niệm Thanh dựa vào lòng Tạ Quân Từ, cô bé thầm nói với hệ thống: “Thì ra sư huynh cũng có những điều sợ hãi, ta phải bảo vệ huynh ấy!”

Hệ thống đối với chuyện này đã không muốn bình luận gì thêm, nó chỉ muốn thở dài.

Ai, nhãi con đơn thuần lại ngốc nghếch của ta, từ nhỏ đến lớn đều bị đám vai ác dỗ cho quay mòng mòng.

Lúc họ đến chủ phong, Tần Tẫn và Tô Khanh Dung đã có mặt.

Hai sư huynh đệ rõ ràng là đến đây nằm vùng, muốn chờ xem tiếp trò vui. Kết quả nhìn thấy biểu cảm của Tạ Quân Từ và cô bé, liền biết họ đã làm hòa.

Niệm Thanh tự mình chạy vào trong điện, các sư huynh chậm rãi đi theo sau. Tần Tẫn có chút ghét bỏ nói: “Ta thấy ngươi chẳng có chút tiền đồ nào cả. Không phải là vết sẹo trong lòng, là bóng ma tâm lý sao? Ít nhất cũng phải cứng rắn thêm mấy ngày chứ.”

Tạ Quân Từ không để tâm đến sự khinh thường của Tần Tẫn. Hắn nhìn chăm chú vào bóng dáng cô bé, vui mừng nói: “Cô bé rất thích.”

— Tần Tẫn và Tô Khanh Dung đã sớm đoán được Thanh Thanh sẽ thích dị đồng của Tạ Quân Từ, nhưng khi thấy Tạ Quân Từ cả người toát ra vẻ thư thái và vui sướng, dường như họ cũng bị thứ ánh sáng khoe khoang vô hình tỏa ra từ hắn làm cho chói mắt.