Các âm tu nháy mắt bị cô bé chinh phục. Họ không khỏi véo nhẹ khuôn mặt nhỏ của cô bé, không biết tỷ tỷ nào còn nhẹ nhàng hôn cô bé một cái. Sau đó, các nữ tu bắt đầu lục lọi trong nhẫn trữ vật tìm những vật nhỏ xinh xắn đáng yêu định tặng cho cô bé.
Tô Khanh Dung: "……!!"
Hắn trước đây chỉ từng coi nam nhân là địch thủ tưởng tượng, sợ Thanh Thanh sau này bị những gã nam nhân đẹp mã lừa gạt. Bây giờ mới phát hiện ra, sự nguy hiểm từ nữ nhân dường như cũng không hề nhỏ?!
Chờ đến lúc Niệm Thanh trở lại trong vòng tay của Tô Khanh Dung, trong lòng và trên tóc cô bé đã chất đầy những món quà do các âm tu tặng.
Có trâm cài tóc xinh đẹp, túi tiền nhỏ, đồ trang trí tinh xảo, đồ ăn vặt, thậm chí còn có cả bánh nếp mềm vừa mới ra lò được gói trong lá sen.
“Tiểu muội muội lớn lên đi tìm bọn ta làm âm tu có được không?” Các cô gái vẫn còn có chút lưu luyến, cười tủm tỉm nói.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Niệm Thanh chớp mắt nhìn họ, một tiếng “được” suýt chút nữa đã thốt ra, thì Tô Khanh Dung ở bên cạnh đã trầm giọng nói: “E là không được rồi, sau này cô bé phải làm kiếm tu.”
Các nữ tu dường như lúc này mới nhận ra sự tồn tại của Tô Khanh Dung.
Dáng vẻ của bốn người Thương Lang Tông trước đây đã được lưu ảnh thạch truyền bá rộng rãi, cho nên mỗi khi ra ngoài Tô Khanh Dung đều sẽ dùng thuật che mắt để dịch dung trước. Chẳng qua hắn đã miễn cho Niệm Thanh, nên ngoài việc cô bé thấy được gương mặt thật của hắn, người ngoài nhìn vào đều là một dáng vẻ khác.
Nếu Tô Khanh Dung dùng dung mạo thật để dẫn Niệm Thanh ra ngoài, chỉ sợ tỷ lệ bị nhìn chằm chằm trên đường sẽ tăng lên gấp bội, giống như Tạ Quân Từ lúc trước ở Nhân giới dẫn theo Ngu Niệm Thanh vậy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Muội muội của ngươi thật đáng yêu.” Một nữ tu trong đó đưa tay véo nhẹ mũi cô bé, cô bé cười nói: "Kiếm tu cũng không tồi, tuy có khổ một chút, nhưng sẽ rất cường đại, có thể bảo vệ chính mình.”
“Muội phải bảo vệ các tỷ tỷ!” Ngu Niệm Thanh nói bằng giọng trong trẻo.
Trái tim của các âm tu gần như tan chảy. Họ vốn đã tặng quà một lần, nhưng nhìn thấy dáng vẻ đáng yêu của cô bé, lại không nhịn được mà tặng thêm cho cô bé một ít đồ.
Chờ đến khi Tô Khanh Dung vất vả lắm mới thoát ra khỏi vòng vây của các cô gái, Niệm Thanh lưu luyến tạm biệt họ, sau đó mãn nguyện dựa vào lòng Tô Khanh Dung, vui vẻ ăn bánh nếp.
Trong lòng Tô Khanh Dung có chút ghen tuông. Hắn ghen chẳng phân biệt nam nữ, chỉ cảm thấy Thanh Thanh bị người ngoài ôm, còn bị người ta hôn trộm, trong lòng vô cùng hụt hẫng — huống hồ còn là cướp đi từ tay hắn, mà Thanh Thanh chính mình cũng rất chủ động.
Hơn nữa cô bé còn đòi bảo vệ người ta!
Tô Khanh Dung tỏa ra hơi ghen, hỏi: “Thanh Thanh chỉ bảo vệ các tỷ tỷ, không bảo vệ sư huynh sao?”
Niệm Thanh một bên ăn bánh nếp, một bên ngẩng đầu, ngây thơ nhìn Tô Khanh Dung, sau đó áp sát lại, ngây ngô nói: “Đương nhiên là bảo vệ sư huynh rồi, thích — nhất sư huynh.”
Tô Khanh Dung thật sự không hy vọng mình dễ dỗ như vậy, nhưng sư muội giống như một hũ mật nhỏ, chỉ vài câu đã có thể khiến họ vui vẻ ra mặt.
Hắn lại có chút vui vẻ, nhưng vẫn không thể kìm nén được cảm giác ghen tuông.