Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 366



Nhân lúc Tô Khanh Dung đang ngẩn người, cô bé nâng chén trà của hắn lên, lén lút uống một ngụm.

Vị trà có chút đắng, nhưng sau một lúc, trong miệng lại có chút hậu vị ngọt, lạ lạ, vừa ngon vừa khó uống. Niệm Thanh vừa ăn xong điểm tâm có chút khát, cô bé chép miệng, uống hết cả ly trà.

Thấy Tô Khanh Dung đã mất hồn, không có ý định can thiệp, hệ thống không khỏi mở miệng: “Thanh Thanh, uống ít trà thôi, em có thể sẽ mất ngủ buổi tối đó.”

“Ưm.”

Niệm Thanh miệng thì đồng ý, nhưng tay lại với lấy ấm trà. Ấm quá nặng, hai tay cô bé cũng không cầm nổi, không cẩn thận làm đổ một ít ra bàn. Tô Khanh Dung lúc này mới hoàn hồn, đỡ lấy ấm trà đặt xuống, rồi lau dọn bàn.

“Đi thôi, Thanh Thanh.” Hắn bất đắc dĩ nói.

Ai, bất kể trở về hắn có thảm hay không, đồ cần mua khi ra ngoài vẫn phải mua.

Hai người lại một lần nữa trở lại đường phố. Có trải nghiệm với các âm tu ban nãy, Niệm Thanh không còn căng thẳng như ban đầu. Cô bé kéo tay Tô Khanh Dung, nhảy lò cò theo những kẽ gạch trên mặt đất.

Tô Khanh Dung đi mua một ít nhu yếu phẩm, luôn gặp phải những chủ quán hoặc khách hàng rất thích cô bé.

Nơi Thương Lang Tông tọa lạc thuộc khu vực tương đối hẻo lánh của Tu Tiên giới, dân chúng ở các tiên thành gần đó cũng tương đối thuần phác, sẵn lòng trò chuyện thêm vài câu với khách hàng tu sĩ.

Cho nên khi thấy khách mang theo một đứa trẻ đáng yêu, họ cũng sẽ khen một hai câu. Niệm Thanh tuy không còn sợ như ban đầu, nhưng khi có người chú ý đến cô bé, cô bé vẫn sẽ trốn sau lưng Tô Khanh Dung.

Hai người đi mua sắm một hồi, Tô Khanh Dung càng đi càng thấy không ổn — sao hắn cứ có cảm giác có người đang nhìn mình?

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn dứt khoát bung linh thức ra, liền nhận ra một hơi thở quen thuộc.

Tô Khanh Dung quay đầu lại, liền thấy ở tầng một của một tửu quán bên kia đường, có ba nam nhân tướng mạo xa lạ nhưng quần áo lại rất quen thuộc đang ngồi uống rượu.

Người đi đầu lười biếng dựa vào ghế, dường như đang rất ghét bỏ mà nhìn chén rượu của mình.

Hai người còn lại ngồi đối diện hắn. Một người trông bình thường nhưng khí chất lạnh lùng, tư thế ngồi thẳng tắp, khí chất vô hình đã nâng cao giá trị nhan sắc của hắn. Nam nhân còn lại thì tay chống vào lưng ghế, thản nhiên dựa vào đó. Tuy tướng mạo bình thường đoan chính, nhưng lại có một cảm giác bá đạo khó tả, khiến hắn trông không giống người tốt.

Tô Khanh Dung: "……"

Dù đã ngụy trang, nhưng tại sao họ vẫn có cảm giác như đang dán thân phận của mình lên trán vậy? Hơn nữa thuật che mắt của ba người họ cũng quá không có tâm, đến cả quần áo cũng không thèm đổi.

Phát hiện Tô Khanh Dung đã thấy mình, ba người không biết đã nói gì đó, rồi cùng đứng dậy từ tửu quán, đi về phía họ.

Niệm Thanh vốn đang rất không hiểu tại sao Tô Khanh Dung bỗng dưng không đi nữa. Khi hoàn hồn lại, ba người lạ mặt đã đến trước mặt hai người họ.

“Sao các người lại đến đây?” Tô Khanh Dung nhìn về phía Tạ Quân Từ và Tần Tẫn.

“Chúng tôi sợ một mình ngươi lo không xuể.” Tần Tẫn nói: "Cho nên đến quan tâm ngươi một chút.”

Tô Khanh Dung vô cùng cạn lời. Ai mà không nhìn ra được họ rõ ràng là không yên tâm về Thanh Thanh nên mới theo tới?