Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 370



Sáng hôm sau, Tần Tẫn đến sớm. Hắn vừa định bước vào trong điện, liền thấy Tề Yếm Thù đang tập trung tinh thần thêu thùa.

Chân Tần Tẫn trượt một cái, suýt nữa thì ngã.

(Mèo edit:  HAHAHA, Tề sư tôn đáng thương quá, nhận ngay mấy đồ đệ báo quá báo.)

Tề Yếm Thù ban đầu chỉ định lừa một chút cho qua chuyện, không ngờ lại bị Niệm Thanh khơi dậy m.á.u ăn thua, bất tri bất giác biến thành một hai phải làm ra một chiếc túi tiền có chất lượng tốt hơn cả hàng ven đường mới chịu thôi.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Hắn cứ thế mà luyện, liền luyện suốt hai tháng.

Món thêu thùa này nói khó cũng khó, nói đơn giản cũng đơn giản. Với thiên phú của Tề Yếm Thù, hắn trầm tâm luyện tập một thời gian dài như vậy, quả thực đã có tiến bộ rất lớn. Thậm chí còn ngoài ý muốn mà suy ra một lại còn học được rất nhiều phương pháp thêu hoa cỏ, trông cũng rất ra dáng.

Chẳng qua vẫn là Tô Khanh Dung nộp bài tập sớm hơn. Tề Yếm Thù học thêu thùa không có chút đam mê nào, hoàn toàn là dựa vào thiên phú. Còn Tô Khanh Dung bản thân lại thích làm những việc thủ công này, hắn chỉ mất khoảng một tháng đã khâu xong túi tiền đưa cho cô bé.

Họa tiết hắn khâu là hoa sen và cá. Phía trên là đóa sen hồng phấn ưu nhã xinh đẹp, nối liền với lá sen xanh biếc, phía dưới là hai huynh cá nhỏ màu đỏ, trông vô cùng đáng yêu.

Niệm Thanh vô cùng thích, những chiếc túi tiền khác lập tức bị thất sủng.

Cô bé mỗi ngày đều cầm chiếc túi tiền của Tô Khanh Dung ngắm tới ngắm lui, càng kích phát ý chí chiến đấu của Tề Yếm Thù — cũng có một chút yếu tố không thể xuống đài.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tên đồ đệ Tô Khanh Dung này còn làm được đẹp như vậy, hắn làm sư tôn chẳng lẽ không làm ra được chiếc túi tiền có thể hạ gục Tô Khanh Dung trong nháy mắt, mới có thể duy trì được tôn nghiêm của mình sao?

Thế là Tề Yếm Thù bỏ ra rất nhiều công sức, ban ngày dạy các đệ tử tâm pháp, buổi tối liền nghiên cứu thêu thùa, còn tịch thu sách dạy thêu của Tô Khanh Dung để học trộm.

Tuy rằng chuyện này trong môn phái đã ai cũng biết, nhưng các đệ tử vẫn rất cẩn thận, giả vờ như không biết sư tôn đang dốc hết tâm huyết để học thêu.

Tô Khanh Dung sau khi giao túi tiền mới muộn màng nhận ra mình đã làm quá tốt, rất dễ đẩy sư tôn vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nhưng khi nhận ra thì đã quá muộn.

Hắn rất sợ sau này mình sẽ phải lãnh đủ hậu quả, cho nên đã chủ động đi mua rất nhiều sách vở và tác phẩm về thêu thùa, lấy cớ mời Tề Yếm Thù đánh giá để đưa cho ngài.

Vài ngày sau, Tề Yếm Thù nghiên cứu xong những tác phẩm và sách vở đó lại triệu Tô Khanh Dung đến, ném trả lại cho hắn, hừ lạnh một tiếng: “Toàn là những thứ tầm thường, chẳng có gì thú vị.”

Tô Khanh Dung vội vàng nói: “Vâng, vâng, là đệ tử suy nghĩ không chu toàn. Chờ sau này có tác phẩm của danh gia đại sư, lại mời sư tôn thưởng thức.”

Tôn nghiêm của sư tôn được bảo vệ, mạng nhỏ của đồ đệ cũng được bảo toàn.

Lại qua nửa tháng, Tề Yếm Thù cuối cùng cũng đột phá được bình cảnh thêu thùa, tiến đến một cảnh giới mới. Hắn không chỉ học được các loại mũi thêu, mà còn thể hiện được thần thái trong hình, hoa lá cá chim sống động như thật, người không biết còn tưởng là một đại sư thêu thùa của Nhân giới.