Tề Yếm Thù dựa vào cửa, nghĩ một hồi liền trầm mặc.
Hắn vẫn chưa tìm được một giải pháp vừa có thể cân bằng cuộc sống bình thường hàng ngày của tiểu đồ đệ, lại vừa cân bằng được việc tu luyện của ba đại đệ tử nếu phải rời khỏi môn phái.
Cô bé đang chơi trên quảng trường vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tề Yếm Thù dưới mái hiên, cô bé vẫy tay với hắn.
“Sư phụ!”
Tề Yếm Thù lúc này mới hoàn hồn, hắn cất bước đi về phía Ngu Niệm Thanh.
Niệm Thanh cũng chạy tới đón hắn. Cô bé thở hổn hển, chóp mũi bị lạnh đến hơi đỏ lên, trán lại vã mồ hôi. Tề Yếm Thù đưa tay áo lau trán cho cô bé, cô bé nói: “Sư phụ! Người có biết thả diều không?”
Cô bé không biết thả, chỉ có thể cầm dây chạy tới chạy lui, vận động rất nhiều.
Ngu Niệm Thanh đưa con diều cho Tề Yếm Thù. Hắn vừa chạm vào con diều liền biết Tô Khanh Dung lại lười biếng.
Thả diều bình thường phải đợi gió và hướng gió, còn cần chút kỹ xảo. Bắt tên lười biếng Tô Khanh Dung này hoạt động nhiều là không thể, cho nên lúc làm diều hắn đã động tay động chân, chỉ cần dùng linh khí là có thể thúc đẩy con diều bay ngày càng cao.
Chờ con diều đến tay cô bé, cô bé tự mình thả thế nào cũng không lên được, cũng là chuyện bình thường.
Tề Yếm Thù ngồi xổm xuống, hắn nói: “Sư phụ dạy con thả.”
“Nhưng con học thế nào cũng không được.” Thanh Thanh chạy đã mệt, có chút ủy khuất nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Con có thể làm được.”
Bàn tay rộng lớn của Tề Yếm Thù bao lấy bàn tay nhỏ của Niệm Thanh, nắm lấy trục gỗ quấn dây.
“Tất cả mọi vật trên đời đều có năng lượng lưu động. Tu sĩ có thể cảm nhận và kiểm soát được những dòng chảy đó sẽ càng mạnh. Có những tu sĩ đặc biệt nhạy cảm với những năng lượng khác nhau, dần dần phát triển thành sở trường riêng.” Tề Yếm Thù cúi mắt, hắn nhàn nhạt nói: "Nếu một người đủ thông minh, sẽ có thể cảm nhận được tất cả dòng chảy năng lượng, và cũng sẽ càng mạnh hơn.”
Niệm Thanh không hiểu lắm, cô bé nói: “Ý là thả diều rất lợi hại sao ạ?”
“Đúng vậy.” Tề Yếm Thù nâng con diều lên: "Lúc diều ở trong gió, con có thể thông qua sợi dây để cảm nhận được trạng thái của gió. Khi Thanh Thanh học được cách làm cho diều không rơi xuống đất, đó chính là lần đầu tiên con kiểm soát được gió.”
Ngoài chủ điện có kết giới, tự nhiên sẽ không có gió quá mạnh. Tề Yếm Thù điều khiển linh lực, tạo ra một làn gió vừa đủ cho cô bé, rồi bảo cô bé chạy như trước.
Ngu Niệm Thanh chạy một lúc cảm giác con diều dường như nhẹ nhàng hơn một chút. Cô bé phấn khích quay đầu lại xem thì bị hụt chân, cả người tức khắc mất thăng bằng.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Cô bé ngã vào lòng Tề Yếm Thù. Tuy không ngã xuống đất, nhưng trán cụng vào n.g.ự.c hắn vẫn có chút đau.
Niệm Thanh xoa trán mình, liền nghe thấy sư phụ nói: “Con xem.”
Cô bé quay người lại, liền thấy con diều đã bay lên trời!
Cô bé dựa vào lòng Tề Yếm Thù, Tề Yếm Thù nắm lấy tay cô bé, giữ lấy trục gỗ, sau đó nói: “Cảm nhận được sợi dây đang động không? Đó là vì con diều đang biến đổi không ngừng theo dòng chảy của gió, và truyền tín hiệu trở về qua sợi dây.”
Niệm Thanh nắm trục gỗ, quả thực cảm nhận được từ lòng bàn tay sợi dây đang nhẹ nhàng giật từng chút một.