Tạ Quân Từ có chút khó xử.
Kiếm chiêu kiếm thức hắn còn có thể chọn vài chiêu đơn giản để dạy cô bé, nhưng mảng thuật pháp này thì cô bé hiện tại chưa thể chạm đến được, kinh mạch của cô bé vẫn còn bị phong bế.
Hiện tại cô bé tuy đã uống thuốc, các sư huynh cũng đang vì cô bé mà rèn luyện tâm pháp, nhưng việc trị liệu này vẫn chưa chính thức bắt đầu, tự nhiên còn rất xa mới đến lúc kết thúc.
“Chờ Thanh Thanh lớn lên là có thể học.” Tạ Quân Từ chỉ có thể nói như vậy.
Ngu Niệm Thanh tức khắc không thích nghe, cô bé tự biện minh cho mình: “Em đã năm tuổi rồi! Em là người lớn! Em đã trưởng thành rồi.”
Tạ Quân Từ dở khóc dở cười.
Hắn chỉ có thể nói: “Được rồi, vậy sư huynh dạy em một câu thuật pháp liên quan đến lửa. Chẳng qua thuật pháp này rất khó, chỉ có ở trong viện này Thanh Thanh mới có khả năng làm được.”
Sau khi đặt ra điều kiện tiên quyết, Tạ Quân Từ mới dạy tiểu Niệm Thanh một câu khẩu quyết.
Cô bé tin không chút nghi ngờ. Cô bé vươn tay, nghiêm túc nói: “Nhóm lửa!”
Đống lửa không hề nhúc nhích.
Tạ Quân Từ cổ vũ: “Thanh Thanh cố lên, lần đầu tiên không thành công là chuyện bình thường.”
Ngu Niệm Thanh hít sâu theo lời Tạ Quân Từ, tập trung tinh thần. Tạ Quân Từ bảo cô bé hít thở ba lần, cô bé căng thẳng, lần cuối cùng hít thở liền hai lần, tức khắc ngẩng đầu, ủy khuất nói: “Em lại hít thở thêm một lần rồi.”
Tạ Quân Từ phải dùng hết sức lực mới có thể giữ được vẻ mặt bình tĩnh.
Nhìn cô bé chuẩn bị xong, lại nói một lần nữa “nhóm lửa”, Tạ Quân Từ phối hợp với cô bé b.ắ.n ra một tia lửa nhỏ.
Lần thứ ba, đống lửa đã tắt cuối cùng cũng bùng lên một ngọn lửa nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thanh Thanh thật lợi hại!” Tạ Quân Từ vô cùng cổ động.
Ngu Niệm Thanh vui đến mức nhảy cẫng lên. Cô bé còn muốn thử tiếp, Tạ Quân Từ nói: “Cả đêm chỉ có thể thành công ba lần, Thanh Thanh hôm nay đã thành công rồi, cho nên sẽ không thành công nữa đâu.”
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Cô bé không tin, nhưng dù nói “nhóm lửa” thế nào, đống lửa cũng không có phản ứng. Đành phải tiếc nuối mà ngoan ngoãn bị Tạ Quân Từ ôm về phòng.
“Ta biết nhóm lửa rồi!” Lúc đi ngủ, cô bé còn không quên rất vui vẻ chia sẻ với hệ thống.
Hệ thống: "……"
Hệ thống: “Thanh Thanh giỏi quá!”
Aiz, nhãi con ngốc của nó, từ nhỏ đến lớn đã bị đám vai ác xảo trá này lừa thành công bao nhiêu lần rồi? Chỉ biết bắt nạt người ta tuổi còn nhỏ, nói gì tin nấy.
Được bọc trong chiếc chăn ấm áp, Ngu Niệm Thanh đang định ngủ thì thấy sảnh chính vẫn còn sáng đèn, trên bàn còn bày văn phòng tứ bảo, đều là đồ của Tạ Quân Từ. Cô bé không hiểu hỏi: “Buổi tối huynh muốn ở cùng em sao?”
Cô bé biết sau khi mình ngủ, sư huynh sẽ đến một phòng khác để làm việc của mình.
“Ừm.” Tạ Quân Từ nói: "Bên ngoài gió lớn, một mình sư huynh sẽ sợ hãi, có thể ở cùng Thanh Thanh được không?”
“Đương nhiên là được!” Cô bé vui vẻ nói: "Sư huynh đừng sợ, em đã học được hỏa thuật rồi! Em sẽ bảo vệ huynh!”
Nghe cô bé nói, Tạ Quân Từ ngẩn ra, ngay sau đó có chút bất đắc dĩ.
“Được. Ta tin Thanh Thanh.”
Cô bé mãn nguyện chìm vào giấc ngủ.
Tạ Quân Từ canh cô bé ngủ, hắn ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ đen kịt, không tiếng động thở dài.