Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 388



Trăm năm qua, hắn đã luôn tự mình căng thẳng như vậy.

Nhưng giờ đây, căn nhà tranh lạnh lẽo, trông có vẻ vô tình lại có thêm một sự tồn tại khác.

Cô bé đáng yêu mặc váy áo xinh đẹp đang nhìn ngó khắp nơi trong căn nhà tranh tối tăm, đơn sơ. Không cần bất kỳ ánh sáng nào, dường như khuôn mặt cô bé cũng có thể tỏa sáng.

Một sự tồn tại mềm mại và vô hại như cô bé, trong quá khứ tuyệt đối sẽ khiến Tần Tẫn khịt mũi coi thường, ném ra sau lưng.

Nhưng hôm nay nhìn cô bé ở trong nhà tranh của mình, lại khiến hắn cảm thấy vô cùng thuận mắt, tâm trạng vui vẻ.

Không biết vì sao, cô bé dường như rất thích căn nhà tranh đơn sơ của hắn. Vẫn là Tần Tẫn chủ động mở miệng: “Đi thôi, Thanh Thanh, ta dẫn em đi nơi khác xem.”

Niệm Thanh gật đầu, cô bé buông cây nến trên bàn xuống, kéo tay Tần Tẫn rời khỏi đây.

Tần Tẫn dẫn cô bé đi xem thác nước. Hắn ôm cô bé bay qua bên cạnh thác, bọt nước làm ướt một ít tay áo và tóc cô bé, khiến cô bé không khỏi bật cười.

Không biết có phải vì thân phận hay không, mà Tần Tẫn có thể lĩnh ngộ được vẻ đẹp của tự nhiên tốt hơn. Cách hắn trông trẻ cũng thuận theo tự nhiên hơn — Niệm Thanh cuối cùng cũng có cơ hội được thỏa sức bay nhảy, ở bờ sông ẩm ướt đào bùn chơi, chơi đến vui quên trời đất, quên cả việc mình đến đây là để xem hắc long.

Tóc cô bé đều ướt sũng, vẫn không biết mệt mà đào bùn, rất nhanh đã biến thành một bức tượng đất nhỏ, tay toàn bùn, quần áo cũng dính đầy bùn đất.

Tần Tẫn vốn thấy cô bé vui vẻ nên cứ để mặc cô bé chơi. Kết quả chơi được một lúc, cô bé bỗng nhiên bắt đầu hắt xì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Xem ra nước thác vẫn còn quá lạnh. Gân xanh trên trán Tần Tẫn giật giật, vội vàng vớt người lại, dùng thanh khiết thuật làm sạch cho cô bé, rồi quấn áo choàng vào, rời xa bờ nước.

Niệm Thanh còn chưa chơi đã, đặc biệt là ở bờ nước quả thực có chút lạnh. Nhưng sau khi được Tần Tẫn sấy khô rồi quấn áo choàng, lại được ánh nắng mùa hè chiếu vào, cô lập tức bắt đầu thấy nóng. Không yên được một lúc liền vặn vẹo người muốn vứt áo choàng đi.

Thấy cô bé dường như không lạnh nữa, Tần Tẫn lúc này mới nới lỏng áo choàng trên người cô bé.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Hắn tìm một gốc cây lớn trên bãi đất gần đó, để cô bé ngồi dưới bóng cây nghỉ ngơi một lúc.

Ngu Niệm Thanh đói bụng, Tần Tẫn từ nhẫn trữ vật của mình lấy ra đồ ăn vặt cho cô bé. Cô bé cuối cùng cũng tĩnh lại, hết sức chuyên chú cúi đầu ăn.

Chờ đến khi ăn no uống đủ, cũng nghỉ ngơi xong, cô bé nhìn về phía Tần Tẫn, cuối cùng cũng nhớ ra chuyện chính.

“Em muốn xem Long sư huynh!” Cô bé nói.

Không còn cách nào khác, Tần Tẫn biết mình chắc chắn không trốn được việc này, liền rất dứt khoát mà biến thành nguyên thân.

Quá lớn sợ cô bé sợ hãi, hắn biến thân hình mình thành cỡ một căn nhà tranh nhỏ, ở mức độ mà Niệm Thanh có thể chấp nhận.

Nhìn hắc long uy phong lẫm liệt dưới ánh mặt trời, cô bé xem đến mắt tròn xoe.

Loài sinh vật như rồng thật sự quá đẹp, dù đã từng gặp qua, nhưng khi nhìn lại vẫn không khỏi phải thán phục.

Lớp vảy của hắc long dưới ánh nắng không hề phản quang, mà như nuốt chửng tất cả ánh mặt trời chiếu lên người, mang một cảm giác uy phong lại lạnh lùng.