Ngu Niệm Thanh vui vẻ đưa tay ôm nó vào lòng, không nhịn được cúi đầu, dùng má mình dụi vào nó.
“Rất thích sư huynh.” Cô bé nghiêng mặt vừa dụi vừa nói.
Hắc long tuy tâm trạng vui vẻ, nhưng vẫn ngượng ngùng hỏi: “Là thích rồng hay là thích ta?”
“Thích Tần Tẫn!” Cô bé nói.
Câu trả lời này cũng không tệ, hắc long rất hài lòng.
Nó chưa yên ổn được bao lâu, liền thấy Ngu Niệm Thanh bỗng nhiên tháo thứ buộc cùng với túi tiền bên hông mình ra, đó là một sợi dây nhỏ màu xanh lam.
Ban đầu hắc long cho rằng đó là vật trang trí trên túi tiền, cho đến khi cô bé hoàn toàn mở ra, sợi dây biến thành một dải lụa mỏng rộng bằng ngón tay.
Nó bỗng có một dự cảm không lành.
Rất nhanh, dự cảm của nó đã trở thành sự thật — Ngu Niệm Thanh đặt nó lên đầu gối mình, sau đó bắt đầu dùng dải lụa quấn quanh sừng rồng và thân mình nó!
“Thay quần áo mới cho Long sư huynh!” Nó nghe thấy cô bé nói.
Hắc long: Trời đất quỷ thần ơi!
Đây là quả báo cho việc hắn đã lừa cô bé rằng mình có 50 bộ quần áo giống hệt nhau sao!
Ngu Niệm Thanh quấn tới quấn lui, cuối cùng ở trên lưng nó thắt một cái nơ xinh đẹp.
“Sư huynh càng đẹp hơn rồi!” Cô bé hoan hô, sau đó ôm chặt nó vào lòng.
Miệng hắc long khẽ mở, nó muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ còn lại sự im lặng.
… Thôi kệ.
Miễn là cô bé vui là được.
Trong lòng tiểu sư muội, hắc long dần dần trở nên cam chịu.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
May mắn là mặt nó màu đen, không nhìn ra được vẻ mặt tuyệt vọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Qua không biết bao lâu, cô bé cuối cùng cũng chơi chán, bắt đầu nghiêm túc gỡ dải lụa trên người nó. Hắc long cam chịu nằm trên đầu gối cô bé, mặc cho cô bé di chuyển tới lui, thỉnh thoảng còn kéo phải sừng của nó.
Cuối cùng, dải lụa màu xanh lam cũng được gỡ ra.
“Sư huynh! Em thành công rồi!” Niệm Thanh đầy sức sống tuyên bố.
“Thanh Thanh giỏi quá.” Hắc long cam chịu trả lời.
Nó biến trở lại hình người. Đôi mắt Ngu Niệm Thanh từ nhìn xuống biến thành ngước nhìn. Khi Tần Tẫn vẫn còn giữ tư thế ngồi xổm chưa đứng dậy, cô bé đã nhảy lên người hắn, vùi vào lòng.
Tần Tẫn đứng dậy, thuận tiện ôm lấy cô bé.
Cô bé ban đầu sợ hãi thân hình to lớn, giờ đây ngược lại lại cho cô bé cảm giác an toàn rất lớn.
Tần Tẫn bất đắc dĩ thở dài, hắn vỗ lưng cô bé, ôn tồn nói: “Sư huynh đưa em về.”
Niệm Thanh chống vào n.g.ự.c hắn, ra hiệu cho hắn đưa tay kia lên, sau đó đem dải lụa màu xanh lam quấn vòng quanh cổ tay hắn.
“Sư huynh như vậy sẽ không hung dữ nữa!” Cô bé nói.
Tần Tẫn một thân hắc y, khuôn mặt sâu sắc không giận mà uy, toàn thân chỉ có ở cổ tay thêm một dải màu sáng mềm mại như vậy, quả thực có vẻ không hợp với hắn.
Hắn đưa tay giả vờ muốn véo mũi Niệm Thanh, cô bé cười né đi.
“Chỉ có em mỗi ngày nói ta hung dữ.” Tần Tẫn ngược lại dùng ngón tay véo nhẹ chóp mũi cô bé một cái.
Hắn đưa cô bé về ngọn núi của Tạ Quân Từ, cô bé đã nằm ngủ trong khuỷu tay hắn.
Tạ Quân Từ đón cô bé vào lòng, liền thấy sự khác biệt trên cổ tay Tần Tẫn.
Hắn còn chưa nói gì, Tần Tẫn đã nhướng mày: “Sao?”
Tần Tẫn sĩ diện, lúc ngượng ngùng ngược lại sẽ dùng cách hung dữ hơn để thể hiện.
Tạ Quân Từ đối với chuyện này không hề có bình luận gì, hắn đưa tay vỗ vai hắn ta.
“Ngày mai gặp.” Tạ Quân Từ nói.