Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 408



Chạy tới chạy lui, cuối cùng chúng đến bên một gốc cây cổ thụ, chơi đùa một lúc dưới bóng cây rồi lại ngẩng đầu lên nghiên cứu cái cây.

Thật ra cây này không quá cao, chỉ cao gần bằng một người lớn. Một cậu nhóc nghịch ngợm, thoắt một cái đã trèo lên đến ngọn cây.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

“Các bạn lên đây đi!” Cậu bé ngồi vắt vẻo trên cành cây nói: "Trên này cảnh đẹp lắm.”

Mấy đứa trẻ lớn hơn cũng trèo lên, còn lại mấy đứa nhỏ tuổi hơn thì nhìn nhau.

Lòng Ngu Niệm Thanh ngứa ngáy, nhưng lại có chút do dự.

Cô bé đã hứa với các sư huynh là không leo trèo ở nơi khác, nhưng mà…

“Sao các bạn không ai lên vậy?” Đứa trẻ trên cây hỏi: "Lên đi, lên đi, chẳng lẽ các bạn không biết trèo cây à?”

“Ta biết!” Ngu Niệm Thanh đáp.

“Xạo quá! Ta thấy ngươi không biết trèo thì có.” Một cậu bé nói.

Ngu Niệm Thanh chưa từng bị ai nghi ngờ như vậy, cô bé ngẩng đầu cãi lại: “Ta đã trèo cây cao ơi là cao rồi, cao hơn cây này nhiều.”

“Ta không tin! Trừ khi ngươi trèo lên được thì ta mới tin.”

“Thanh Thanh cậu trèo lên đi, vẫn còn chỗ nè, mau lên đi.” Lũ trẻ xung quanh nhao nhao.

Giữa một mớ hỗn loạn, Tiểu Niệm Thanh trúng phép khích tướng, cô bé xắn tay áo lên.

“Thanh Thanh, đừng học theo bọn nó, leo cây nguy hiểm lắm.” Tiểu Hoa ở bên cạnh khuyên can.

Nhưng Ngu Niệm Thanh đã hăng máu, cô bé thoăn thoắt trèo lên, động tác linh hoạt như một con mèo con, khiến lũ trẻ trên cây phải kinh ngạc kêu “oa” một tiếng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô bé trông trắng trẻo sạch sẽ, lại có vẻ ngoan ngoãn đáng yêu, nhìn qua cứ ngỡ sẽ không biết trèo cây, không ngờ lại nhanh nhẹn đến vậy.

“Ta không nói khoác nhé!” Ngu Niệm Thanh ngồi xuống cành cây, hừ một tiếng.

“Thanh Thanh bạngiỏi thật! Bạn trèo nhanh quá.”

Lũ trẻ trên cây dưới đất cùng nhau vui đùa một hồi lâu, sau đó quyết định đổi sang chỗ mới.

Các bạn nhỏ lần lượt trèo xuống, sau khi tất cả đã xuống đất, chúng mới phát hiện Ngu Niệm Thanh vẫn còn ở trên cây.

“Thanh Thanh, mau xuống đi, chúng ta phải đi rồi.”

Ngu Niệm Thanh vịn chặt vào thân cây bên dưới, sắc mặt cô bé ngày càng tái đi.

“Ta, ta không biết xuống.” Cô bé nói với giọng hơi gấp gáp.

Cô bé chỉ biết trèo lên chứ không dám xuống. Chân không tìm được điểm tựa, đạp vào đâu cũng trơn tuột, cảm giác chới với, mất thăng bằng như sắp ngã xuống thật sự rất đáng sợ.

Lũ trẻ tụ tập lại, đứa này một câu đứa kia một câu chỉ cho cô bé, ồn ào không ngớt, còn có cậu bé trèo lên trèo xuống làm mẫu. Ngu Niệm Thanh cố gắng thử, nhưng cứ quay người lại là cô bé mất hết cảm giác an toàn, vì nếu không đạp trúng điểm tựa, cô bé sẽ rơi xuống.

Chỉ còn một mình trên cây, Ngu Niệm Thanh có chút hoảng loạn, đôi mắt cô lập tức ươn ướt, cô bé nức nở nói khẽ: “Sư huynh, ta muốn, ta muốn tìm sư huynh…”

“Thanh Thanh bạn đừng khóc, không khó đâu!”

“Đúng vậy, không sao đâu, chúng ta lên với bạn, không sao hết, lúc đầu chúng ta cũng không biết xuống mà. Bạn trèo giỏi như vậy, chắc chắn sẽ học được thôi!” Các bạn nhỏ động viên cô bé.

Trong đầu Ngu Niệm Thanh, hệ thống nói: “Thanh Thanh, đừng vội. Em đã luyện kiếm một năm, bây giờ đã rất mạnh mẽ rồi. Em có đủ khả năng để tự mình xuống được.”