Hai đứa trẻ tranh qua cãi lại, cuối cùng không hiểu sao lại biến thành trò chơi thử thách lòng can đảm, chúng hẹn nhau chạy đến hỏi những phật tu kia. Chỉ là chúng lại có chút nhát gan, trước đây chưa từng nói chuyện với phật tu, đùn đẩy nhau một hồi lâu, mới dám nắm tay nhau chạy ra đường.
Niệm Thanh ngồi dưới gốc cây giữa đường, chuyên chú ăn đồ ăn vặt, nhìn các bạn chặn ba vị phật tu lại. Các vị phật tu chắp tay trước ngực, hơi cúi người xuống để lắng nghe chúng nói.
Đúng lúc này, mấy vị phật tu đi ngang qua trước mặt cô bé.
Người đi đầu khoác một chiếc áo choàng màu đen, đội nón lá. Gió nhẹ thổi tới, theo bước chân của người nọ, vạt áo choàng đen bay lên để lộ ra tăng bào màu trắng bên dưới.
Tiểu Niệm Thanh ngẩng đầu, đôi mắt cô bé bỗng mở to, kinh ngạc đến nỗi miệng đang nhai cũng ngừng lại.
Vị Phật tử đang trên đường vân du trở về, lần này đi qua thành Lan Nhược là để đến bái kiến một vị lão trụ trì đang ẩn cư tại đây.
Vị trí của thành Lan Nhược khá đặc thù, đều gần với mấy đại Thiền tông, nên cũng có những vị phật tu đã lui về ở ẩn sinh sống tại đây.
Tiểu Niệm Thanh bất giác đi theo. Dưới vành nón lá, khuôn mặt thanh lãnh, xa cách ẩn trong bóng râm ấy trông quen thuộc một cách lạ lùng... hoặc phải nói là giống Tạ Quân Từ như tạc từ một khuôn.
Cô bé ngơ ngác đi theo, ngẩng đầu nhìn nam nhân không chớp mắt, trong lòng cô bé dâng lên nỗi không hiểu to lớn.
Cô bé thậm chí còn hơi nghi ngờ có phải mình nhìn nhầm hay không. Cô bé ngẩng đầu cố gắng phân biệt người trước mặt, rồi vấp phải kẽ hở trên phiến đá lót đường, bất ngờ mất thăng bằng, suýt chút nữa thì ngã sóng xoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngay lúc trời đất chao đảo, một bàn tay mạnh mẽ đặt lên lưng cô bé, đỡ cô bé dậy.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
“Cẩn thận.” Nam nhân nói.
Giọng hắn trầm ấm, ôn hòa, thanh âm có phần giống Tạ Quân Từ, nhưng ngữ khí lại có chút khác biệt.
Niệm Thanh ngây người nhìn khuôn mặt và ngũ quan giống hệt Tạ Quân Từ của hắn, chỉ khác là hai mắt hắn đều màu đen, giữa trán lại có một hoa văn màu đỏ, trông như một con mắt đang nhắm lại, lại tựa như một đoạn dây leo đan xen.
Tay hắn vươn ra từ trong áo choàng, tà tăng bào màu trắng bên dưới lớp áo khoác đen vô cùng nổi bật.
Nhìn cô bé trước mặt mắt mở to, dường như đến thở cũng quên mất, Tạ Thanh Vận đỡ cô bé đứng vững, rồi những ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng nhẹ nhàng đặt lên trán cô bé.
Sau đó, hắn nghe thấy cô bé lắp bắp nói: “Huynh, huynh... sao tóc huynh lại không còn, mắt cũng biến thành màu đen rồi?”
Hai vị phật tu đi sau Tạ Thanh Vận nhìn nhau, còn Tạ Thanh Vận thì ôn tồn hỏi: “Cô bé quen ta sao?”
Ngu Niệm Thanh cảm thấy rất kỳ lạ. Cô bé không biết phải diễn tả sự kỳ quặc này thế nào. Nam nhân trước mặt rõ ràng trông giống hệt Tạ Quân Từ, nhưng cô bé lại cảm thấy hắn là lạ, và không hiểu sao lại không giống Tạ Quân Từ.
Thần sắc của Tạ Quân Từ luôn đạm mạc, lạnh lùng, sự dịu dàng của hắn đối với cô bé phần nhiều thể hiện trong ánh mắt hoặc những chi tiết nhỏ. Còn nam nhân trước mặt này không chỉ không có tóc, mà nét mặt hắn còn toát lên một cảm giác khoan dung và bình tĩnh.