Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 428



“Sư huynh, cái này là huynh không hiểu rồi.” Tô Khanh Dung nói với vẻ đầy chính nghĩa: "Đại sư huynh lần đầu uống rượu độc, không biết nó mạnh thế nào nên mới uống nhiều. Đợi lần sau hắn sẽ không như vậy nữa. Cơ hội ngàn năm có một tốt như vậy, đương nhiên phải ghi lại toàn cảnh, để sau này từ từ thưởng thức.”

Tô Khanh Dung ghi hình cho đã đời, lúc này mới lấy ra đan dược, giúp Tạ Quân Từ giải độc.

Đan dược chỉ có thể giải được một nửa độc tố, dược hiệu sẽ khiến hắn ngủ một giấc, đợi đến khi tỉnh lại, độc sẽ giải hết.

Hai người dìu Tạ Quân Từ về sân. Tạ Quân Từ và Niệm Thanh ở gần nhau, sợ hắn lại say rượu làm càn dọa đến đứa nhỏ, nên dứt khoát đặt hắn ở trong điện của Tô Khanh Dung.

Mi mắt Tạ Quân Từ khẽ khép, hắn chìm vào giấc ngủ mê mệt.

Từ khi cảnh giới nâng cao, hắn đã dùng đả tọa để thay thế cho giấc ngủ. Bây giờ đã lâu lắm rồi mới vì đan dược mà chìm vào mộng đẹp, thế mà lại ngủ rất say, giống như trẻ nhỏ mất đi ý thức.

Khi có lại cảm giác, là cảm thấy bên cạnh mình có tiếng sột soạt, tóc dường như bị một con mèo con vồ lấy cào cào, cứ động đậy không ngừng.

Tạ Quân Từ chậm rãi mở mắt, đập vào mắt là nơi ở của Tô Khanh Dung.

Trong khoảnh khắc đó, cảm giác hoang vắng khi đột ngột tỉnh dậy mà không có một bóng người bên cạnh như thủy triều ập vào tim Tạ Quân Từ. Tạ Quân Từ chấn động, lập tức tỉnh táo lại.

Hắn theo bản năng ngồi dậy, nhưng tóc lại bị giật một cái – đầu kia đang ở trong tay cô bé.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

Thì ra là thấy hắn ngủ mãi, Niệm Thanh liền ngồi canh bên cạnh chơi đồ chơi. Chơi đến chiều hắn vẫn chưa tỉnh, cô bé liền bắt đầu bện tóc cho hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Cuối cùng huynh cũng tỉnh rồi.” Cô bé nhoài người tới, cô bé nói: "Em nhớ huynh lắm.”

Tim Tạ Quân Từ như trống đập thình thịch, hắn vươn tay ôm cô bé vào lòng. Cánh tay hắn bất giác dùng sức, cô bé khẽ “ưm” một tiếng, Tạ Quân Từ mới nhớ ra phải nới lỏng một chút.

Lúc mở mắt ra, Tạ Quân Từ có một thoáng hoảng hốt, cứ như thể những chuyện xảy ra trong mấy năm qua đều là ảo giác của hắn.

Cô độc suốt hai trăm năm, khoảng thời gian mấy năm nay như một giấc mơ ngắn ngủi rồi sẽ tỉnh. Mãi cho đến khi ngón tay hắn vỗ nhẹ lên lưng cô bé trong lòng, cảm giác chân thực khi có lại được thứ đã mất mới dần khiến hắn an tâm.

Vừa mở mắt đã thấy được cô bé, cảm giác an toàn này làm Tạ Quân Từ dần bình tĩnh trở lại.

Bàn tay nhỏ của Ngu Niệm Thanh vỗ vỗ lên lưng hắn, an ủi: “Có phải huynh gặp ác mộng không, đừng sợ, đừng sợ.”

Tạ Quân Từ cúi đầu, trán hắn vùi vào đôi vai nhỏ gầy của cô bé, ngón tay sau lưng cô bé dần siết lại thành quyền.

Hai sư huynh muội ở trong điện của Tô Khanh Dung một mình một lúc. Đợi đến khi Tạ Quân Từ thu lại cảm xúc, trở lại với bộ mặt đưa đám thường ngày, Niệm Thanh mới tiếc nuối gỡ b.í.m tóc cho hắn, nắm tay hắn tung tăng rời khỏi phòng.

Lúc ở trong môn phái, thầy trò mỗi người một ngọn núi, dù đều là tu sĩ nhưng vẫn có một cảm giác xa cách như trèo đèo lội suối. Bây giờ lại khác.

Năm người của Thương Lang Tông ở trong một cái sân còn chưa lớn bằng đỉnh của một ngọn chủ phong, khoảng cách được kéo lại gần hơn rất nhiều. Thầy trò thường ngồi trong đình nghỉ mát giữa rừng cây uống trà, trò chuyện.