“Nếu em nghe lời huynh, huynh sẽ vui vẻ sao?” Thanh Thanh hỏi với giọng rầu rĩ.
“Đúng vậy.” Tạ Quân Từ nhẹ nhàng vỗ về lưng cô bé, hắn thấp giọng nói: "Ta muốn em đi cùng ta, được không?”
Cô bé níu lấy tay áo hắn, vùi đầu vào lòng thanh niên, dùng quần áo của hắn lau khô nước mắt.
Một lát sau, cô bé nhẹ nhàng gật đầu.
Tuy rằng Thương Lang Tông đã đi đến thống nhất về việc có đến Thiền tông hay không, nhưng họ cũng không đi ngay lập tức.
Phúc địa tuy có thể làm cho tốc độ tu luyện và chữa trị nhanh hơn, nhưng đó là trên tiền đề phải bắt đầu tu luyện đã. Bây giờ cuối cùng cũng đã tìm được phúc địa, Tề Yếm Thù liền có thể bắt đầu dạy cho Niệm Thanh một số kiến thức nhập môn trước, đợi đến khi có sự chuẩn bị rồi hãy đi.
Các sư huynh trước đó đã tìm được một nơi thích hợp trong khu rừng ít người lui tới nhưng lại dồi dào linh khí ở gần đây, dựng lên kết giới để làm nơi tu luyện tạm thời cho Niệm Thanh.
Phật tu có một điểm khá tốt, đó là nếu như các tiên môn hoặc thế gia tìm được nơi linh khí dồi dào để thành lập thế lực, họ sẽ phân định tất cả những nơi có linh khí sung túc gần đó thành địa bàn của mình.
Còn phật tu, ngoài mấy Thiền tông lớn nhất ra, những nơi còn lại sẽ không chiếm địa bàn quá lớn, vì vậy Thương Lang Tông đã rất dễ dàng tìm được một nơi thích hợp ở gần đó.
Dựa theo kế hoạch, Tề Yếm Thù chuẩn bị để Ngu Niệm Thanh đạt đến Luyện Khí viên mãn kỳ trước, tức là sau khi học được cách đả tọa và khống chế linh khí đơn giản nhất, rồi mới quay lại học tâm pháp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cách ba năm, kinh mạch bị phong bế trên người Niệm Thanh lần lượt được mở ra.
Đây là một cảm giác vô cùng kỳ lạ, là điều mà cô bé chưa từng trải qua.
Cô bé trời sinh kiếm cốt, bản thân chính là một thể chất hiếm thấy, có thể tự động hấp thu và chuyển hóa linh khí ngay từ lúc hai, ba tuổi ở một nơi thiếu thốn như Nhân giới. Bây giờ đột nhiên được mở phong ấn ở Tu Tiên giới, giống như một con cá nhỏ đang giãy giụa trong vũng nước cạn được thả về biển rộng, đột nhiên cảm nhận được cảm giác tự do và bao la.
Cô bé không nói rõ được đó là cảm giác gì, cô bé chỉ cảm thấy cả người thật thoải mái, thoải mái đến mức không muốn động đậy, đầu óc lại có chút lâng lâng, bỗng cảm thấy không khí của thế giới này sao mà ngọt ngào, gió nhẹ sao mà mát lạnh… khiến cô bé như đang chìm trong một giấc mộng đẹp.
Sau khi Tề Yếm Thù cởi bỏ phong ấn, các sư huynh vốn đang có chút lo lắng nhìn Niệm Thanh, kết quả lại thấy đôi mắt cô bé dần trở nên mơ màng, như một người ăn no buồn ngủ, rồi người cô bé mềm nhũn, ngã vào đầu gối của Tô Khanh Dung bên cạnh.
Tần Tẫn phát hiện có gì đó không đúng: “Cô bé bị say linh khí à?”
Các sư huynh không khỏi cảm thấy chấn động.
Điều này có nghĩa là Ngu Niệm Thanh còn chưa chính thức bắt đầu học tu luyện, mà cơ thể cô bé đã tự động hấp thu linh khí nhanh như một tu sĩ Luyện Khí kỳ, thậm chí là Trúc Cơ sơ kỳ.
Đây là loại thiên phú khủng bố đến mức nào?
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Nếu là một phàm nhân khác đột nhiên khai mở tiên khiếu, trực tiếp bỏ qua các bước tu luyện trung gian để đạt đến Luyện Khí hậu kỳ hoặc Trúc Cơ sơ kỳ, trong nháy mắt cảm nhận được linh khí nồng đậm của Tu Tiên giới nuôi dưỡng cơ thể, e rằng cũng sẽ có phản ứng như vậy.