Tô Khanh Dung và Tề Yếm Thù ở lại trong động, còn Tạ Quân Từ và Tần Tẫn thì rời khỏi động phủ, chờ ở bên ngoài, cũng là để các vị phật tu bớt căng thẳng hơn.
Tu luyện tâm pháp khó hơn nhiều. Dù có Tô Khanh Dung, một sư huynh rất có kinh nghiệm dạy trẻ con ở bên cạnh không ngừng phiên dịch, nhưng ban đầu Niệm Thanh vẫn gặp phải không ít khó khăn.
Cô bé vừa mới học được cách cảm nhận chân khí vận hành trong cơ thể, đã phải ngược lại tập trung sự chú ý lên kinh mạch, độ khó cũng tăng lên rất nhiều.
Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ
Nếu nói chân khí như dòng nước chảy trong lòng sông, và việc ý thức được sự tồn tại của lòng sông để thúc đẩy dòng nước chảy đi là trọng điểm của Luyện Khí kỳ, thì kinh mạch chính là lòng sông đó.
Muốn sửa chữa lòng sông, thì phải hiểu được cấu tạo của toàn bộ khu vực, biết được mọi chi tiết của toàn bộ lưu vực sông, độ khó hoàn toàn khác nhau.
Ngu Niệm Thanh cần phải tập trung tinh thần vào bên trong cơ thể mình."nhìn thấy" toàn bộ kinh mạch, lấy mạch lạc làm trung tâm, vận chuyển tâm pháp để sửa chữa những nơi kinh mạch suy yếu.
Bước đầu tiên là khó nhất. Niệm Thanh mãi không tìm được cách đặt sự chú ý lên kinh mạch, trán cũng rịn ra mồ hôi hột. Đây là lần đầu tiên cô bé gặp khó khăn như vậy kể từ khi bắt đầu luyện kiếm, đả tọa.
Cô bé đã rất chuyên chú, dưới sự dẫn dắt của sư phụ và sư huynh, lần đả tọa này kéo dài hai canh giờ. Cô bé vẫn luôn duy trì sự tập trung cao độ, nhưng cứ quanh quẩn ở ngoài cửa, khó có thể đột phá bước đầu tiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hai cổ tay của Niệm Thanh được Tề Yếm Thù và Tô Khanh Dung giữ lấy. Tề Yếm Thù dùng sức mạnh của mình từng chút một dẫn dắt sức mạnh của cô bé, còn Tô Khanh Dung thì nắm bắt tình hình của cô bé.
“Thanh Thanh, không vội. Trầm khí xuống, kiên nhẫn một chút.” Tề Yếm Thù trầm giọng nói: "Cứ tưởng tượng con đang chơi cờ với sư huynh, con muốn tìm ra cách giải thế cờ, chỉ có thể kiên nhẫn quan sát.”
Cô bé nhắm mắt lại, trong lúc nín thở, cô bé thấy sức mạnh màu xanh băng của sư phụ như những đốm lửa nhỏ lấp lánh dẫn dắt cô bé. Chân khí của cô bé màu vàng chảy xiết, tầm nhìn của cô bé đi theo chân khí, tuần hoàn không ngừng trong cơ thể.
Nhưng không đúng, cô bé phải "hạ" tầm nhìn xuống kinh mạch mới được… Cô bé không ngừng thử, không ngừng thử, mỗi lần thất bại đều lập tức sửa đổi theo lời sư phụ và sư huynh, nhưng vẫn cứ thất bại.
Có lúc chỉ còn thiếu một chút, một khoảng cách mỏng như tờ giấy, dường như có thể nắm bắt được, nhưng cuối cùng vẫn vuột mất.
Trong những lần thất bại lặp đi lặp lại, cô bé dần nhập tâm, cô bé thậm chí không nghe thấy âm thanh bên ngoài, chỉ mải miết thử sai rồi lại thử sai. Cô bé cảm nhận được có một lực lượng đang thúc đẩy mình, nó không thuộc về bản thân, cũng không thuộc về sư phụ hay sư huynh, dường như là do ngọc thạch đang trợ lực.
Cho đến khi một giọt sức mạnh có chút lạnh lẽo rơi xuống thức hải của cô bé, như một giọt nước đá nhỏ xuống cổ, Niệm Thanh run lên, cuối cùng cũng thoát ra khỏi sự chuyên chú đó, mở mắt ra.
Trước mặt là sư phụ và ba vị sư huynh của cô bé, xa hơn nữa là mấy vị Phật tử. Các vị Phật tử nhìn cô bé với vẻ mặt tán đồng hoặc kinh ngạc. Phía sau mọi người, trời đã dần tối.