Xuyên Sách Tiểu Sư Muội Được Dàn Phản Diện Cưng Chiều

Chương 447





Sau khi để các phật tu lui ra, Tạ Thanh Vận dịu dàng hỏi: “Sao vậy?”

Thần sắc Tạ Quân Từ có chút gượng gạo, hắn cứ nghiêng mặt đi không chịu nhìn hắn, nhưng dường như lại muộn màng cảm thấy mình như vậy không ổn lắm, bèn miễn cưỡng quay mặt lại, nhưng vẫn không chịu nhìn Tạ Thanh Vận.

Tô Khanh Dung thì càng không cần phải nói, vẻ mặt yếu ớt, trốn sau lưng Tạ Quân Từ.

“…Sư đệ của ta có chút bệnh cũ, có thể phiền ngươi… nhờ ngươi xem giúp một chút được không?” Tạ Quân Từ mặt lạnh tanh, mắt nhìn đi chỗ khác, giọng nói có chút khó chịu: "Lần cuối cùng, sau này tuyệt đối không phiền ngươi nữa.”

Tạ Quân Từ đã chuẩn bị sẵn sàng, nếu Tạ Thanh Vận từ chối hắn, hắn sẽ gây áp lực, ép đến mức Tạ Thanh Vận không thể không chữa bệnh cho Tô Khanh Dung.

Làm vậy tuy có hơi trơ tráo, nhưng Tạ Quân Từ cũng không cảm thấy ngượng ngùng gì.

Phật tử muốn bảo vệ thiên hạ chúng sinh, Tô Khanh Dung tự nhiên cũng là một phần của chúng sinh, không phải sao?

Chẳng qua, những viễn cảnh mà Tạ Quân Từ tưởng tượng trong đầu đều không xảy ra. Hắn chỉ nghe thấy giọng nói ôn hòa của Tạ Thanh Vận: “Tô đạo hữu, lại đây ngồi.”

Tạ Thanh Vận không từ chối, nhưng tâm trạng của Tạ Quân Từ lại khó nói là vui hay tức.

Cũng chỉ có mình hắn là gượng gạo, để tâm đến những lời quyết tuyệt hắn đã nói trước đó, còn Tạ Thanh Vận vẫn không có phản ứng gì.

Truyện được đăng và Edit bởi Mèo Ghiền Truyện. Bận quá bạn có thể nghe truyện ở YT: Mèo Ghiền Truyện nhé ạ

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn vốn tưởng mình đã có thể buông bỏ, nhưng khi thấy bất kể hắn làm chuyện khiêu khích gì, Tạ Thanh Vận cũng vĩnh viễn không tức giận, dường như những chuyện đó chưa từng xảy ra, Tạ Quân Từ liền có chút bực bội.

Tạ Quân Từ một mình nổi nóng, cũng không để ý đến Tô Khanh Dung. Tô Khanh Dung không còn cách nào, đành phải run rẩy đi đến trước mặt Tạ Thanh Vận, ngồi xuống chiếc bồ đoàn.

“Phật tử.” Hắn chào hỏi với ngữ khí vô cùng khách khí.

Tạ Thanh Vận nhìn về phía Tô Khanh Dung, hắn nói với giọng hòa hoãn: “Lần trước từ biệt, cũng đã mấy chục năm không gặp.”

“Vâng, đúng vậy.”

Năng lực giao tiếp của Tô Khanh Dung hoàn toàn tắt điện, đến sức để tán gẫu cũng không có. Hắn còn định nói gì đó thì sắc mặt biến đổi, bệnh cũ lại bắt đầu tái phát.

Phật tử giữ chặt cổ tay hắn, ngón tay phải của hắn đặt lên trán Tô Khanh Dung. Tô Khanh Dung chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh nóng rực, cường đại không ngừng truyền đến, đẩy lùi sự đau đớn, hỗn loạn trong cơ thể hắn. Nó như ánh mặt trời xua tan mọi góc khuất âm u, bệnh tật lập tức rút đi.

Tô Khanh Dung có chút sững sờ, thậm chí không nhận ra Tạ Thanh Vận đã buông hắn ra từ lúc nào.

Năm đó hắn tu luyện huyết thuật tà ác, chỉ cần ở gần Phật tử thôi đã có cảm giác hồn phách như sắp bị thiêu rụi. Nỗi kinh hoàng đến từ sâu thẳm đó thật sự khó có thể quên, khiến Tô Khanh Dung bao năm qua vẫn còn sợ hãi Phật tử.

Nhưng hôm nay hắn mới dần nhận ra, thì ra mặt trời nóng bỏng có thể thiêu đốt làm người ta bị thương, nhưng cũng có thể ấm áp, mạnh mẽ xua tan đi bóng tối lạnh lẽo.

Phật tử trầm ngâm một lát rồi nói: “Bệnh của ngươi có gốc rễ từ thất tình, huyết thống của Tô thị vốn đặc thù, vừa có thể cứu người, cũng vừa là kịch độc. Bao năm qua, cơ thể ngươi vẫn luôn suy yếu, không những không hồi phục sau chuyện năm đó, mà còn đang dần trở nặng.”